Home Truyện Ngôn Tình 18+ Ác Ma Mỉm Cười – Chap 8

[Truyện Ngôn Tình Siêu Sắc] Ác Ma Mỉm Cười – Chap 8

23
0
Ác Ma Mỉm Cười
Ác Ma Mỉm Cười

[Truyện Ngôn Tình Siêu Sắc] Ác Ma Mỉm Cười – Chap 8

Buổi chiều ngày hôm sau, Tâm Đồng lại mang theo Tiểu Bạch vào rừng cây dạo chơi, đùa cho đến khi mệt mỏi, nàng ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi một chút.

Cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên trên tay truyền đến đau đớn làm cho nàng tỉnh lại.

Mở ánh mắt vẫn còn lim dim vì ngái ngủ ra liền thấy thì ra là Tiểu Bạch không kiên nhẫn mà cắn tay nàng, dường như có vẻ thúc giục Tâm Đồng mau trở về nhà cho nó ăn cơm.

“Tiểu Bạch xấu xa! Lần sau không được dùng sức cắn như vậy nữa nha.” Sờ sờ vào mu bàn tay đã có vết thương nhỏ, Tâm Đồng hơi tức giận trách mắng con chó nhỏ.

Tiểu Bạch khờ dại nên không biết Tâm Đồng tức giận, mà khi nhìn thấy chủ nhân tỉnh nó còn vui mừng phe phẩy đuôi.

“Thật sự là không có biện pháp trừng trị ngươi mà.” Nhìn thấy bộ dáng đáng yêu của con chó nhỏ, Tâm Đồng đang tức giận cũng lập tức nguôi giận.

Lúc này nàng đột nhiên phát hiện bầu trời đã trở nên tối đen, không nghĩ tới mới vừa nằm xuống nghỉ ngơi một chút, nàng liền ngủ quên. Giờ này chắc Đằng Lệ đã tan sở về nhà rồi.

Tâm Đồng vội vàng sờ sờ đầu Tiểu Bạch, nói: “Chúng ta trở về nhanh lên! Đừng làm cho Đằng Lệ tức giận.”

Thở hồng hộc chạy về phòng khách của Đằng gia, Tâm Đồng mở cửa lớn ra, hồi hộp ló đầu vào xem thử, phòng khách thật là âm u, dường như Đằng Lệ còn chưa về nhà.

Tâm Đồng le lưỡi, rốt cuộc cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Gâu gâu……….Grừ grừ……….” Lúc này Tiểu Bạch ở phía sau đột nhiên kịch liệt sủa lớn, hơn nữa còn phát ra tiếng gầm nhẹ.

“Tiểu Bạch ồn ào cái —” Tâm Đồng đang muốn quay đầu lại trách cứ Tiểu Bạch, lại vô tình phát hiện có một người đàn ông xa lạ đang đứng ở phía sau nàng.

Người đàn ông xa lạ này tóc tai rối bù, râu ria đầy mặt, cravat treo lủng lẳng trên cổ, Âu phục trên người vừa bẩn lại vừa nhăn nhúm.

“Ông, ông là ai?” Tâm Đồng sợ hãi lui về phía sau vài bước.

“Tôi muốn tìm Đằng Lệ.” Ánh mắt của người đàn ông lộ ra tia nhìn kỳ quái, nói rằng chỉ muốn tìm Đằng Lệ.

“Đằng….Đằng Lệ vẫn chưa trở về. Ông……Hôm khác lại đến được không?” Tâm Đồng tiếp tục lui về phía cửa, theo trực giác của nàng thì người đàn ông này dường như có chút không bình thường.

Hình như không có nghe thấy câu trả lời của Tâm Đồng, ánh mắt của người đàn ông lộ ra tia hung ác, lớn tiếng lặp lại: “Tôi muốn tìm Đằng Lệ!”

“Anh ấy….Anh ấy còn chưa trở về — a –” Tâm Đồng còn chưa nói xong, người đàn ông đó đột nhiên tiến về phía trước, đẩy Tâm Đồng té ngã trên cửa.

“Tên ác ma ăn tươi nuốt sống người khác đang ở đâu?” Người đàn ông đó điên cuồng kêu gào, lập tức hung hăng dùng sức tát Tâm Đồng một cái.

Bị cái tát kia làm cho choáng váng, Tâm Đồng xoa xoa nửa bên mặt đã lập tức sưng tấy lên, khóe miệng cũng bắt đầu chảy máu.

“Hắn trốn ở địa ngục không dám trở về sao?” Người đàn ông đó bóp chặt cái cổ mảnh khảnh của Tâm Đồng, không ngừng dùng sức. “Hắn nghĩ hắn có thể muốn làm gì thì làm, tùy tiện cướp đi công ty mà tôi đã vất vả gầy dựng, sau đó tính bỏ đi sao? Tôi nói cho cô biết, không ai có thể làm như vậy!”

“A, buông tay…..” Cố gắng thốt ra vài chữ, Tâm Đồng hoàn toàn không có sức lực chống cự lại sự kiềm chế thô bạo của người đàn ông cậy mạnh này.

“Tôi giết chết cô! Giết chết cô!” Người đàn ông điên cuồng kêu to, bộ dáng ác độc muốn đẩy nàng vào chỗ chết.

Mơ hồ nghe được Tiểu Bạch không ngừng sủa to, nhưng sự thiếu hụt không khí nhanh chóng làm cho Tâm Đồng rơi vào hôn mê.

Đằng Lệ……..Đằng Lệ………….

Trước khi Tâm Đồng mất hết ý thức, trong lòng chỉ có thể không ngừng gọi tên Đằng Lệ.

Không hề lãng phí thời gian, Ái Mạn Đạt lập tức xông lên lầu, chạy đến phòng của Tâm Đồng, lục lọi đồ đạc của nàng, ở phía dưới cùng của tủ quần áo, tìm được cái túi cũ nát mà lúc trước khi Tâm Đồng mới đến Đằng gia đã mang theo bên mình.

Đúng như cô dự đoán, cô gái nghèo khổ lớn lên từ cô nhi viện – Tâm Đồng, quả nhiên không có vứt bỏ túi xách cũ rách của mình. Ái Mạn Đạt từ mũi hừ lạnh ra tiếng.

Sau đó cô lén lút cầm lấy cái túi đi đến phòng Đằng Lệ.

Ở Đằng gia đã lâu, Ái Mạn Đạt tương đối hiểu rõ, trên vách tường trong phòng của Đằng Lệ có một ô cửa ngầm, bên trong để rất nhiều tiền mặt — Điều đặc biệt nhất chính là ô cửa này cũng giống như Đằng gia – không được bảo vệ, Đằng Lệ tự tin cho nên cũng không thiết lập mật mã cho két sắt này.

Sau khi mở ô cửa ngầm ra, Ái Mạn Đạt liền đem từng xấp từng xấp tiền mặt nhét vào trong túi xách, mãi cho đến lúc nhét không được nữa thì mới dừng lại.

Nhìn thấy trong ô cửa ngầm còn có một đống tiền mặt, Ái Mạn Đạt nảy sinh lòng tham, vốn dĩ tiện tay lấy một ít nhét vào trong ngực. Nhưng, thầm nghĩ lại, vẫn còn nhiều thời gian, cô không cần phải…..Vào lúc này việc cần phải làm chính là khiến cho tình hình hỗn loạn một chút.

Vì thế cô đem tiền mặt trong ngực bỏ lại vào trong ô cửa ngầm, kéo khóa túi xách lại, cố ý vứt lại trên giường trong phòng Tâm Đồng.

Sau khi xác định không còn vấn đề gì nữa, Ái Mạn Đạt vừa lòng gật gật đầu, tiếp theo, cô nên tiến hành kế hoạch thứ hai.

Cô bước xuống phòng khách dưới lầu, gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp cho thư ký của Đằng Lệ.

“A lô? Thư ký Vương phải không? Cô làm ơn nói với Đằng tiên sinh là trong nhà xảy ra hỏa hoạn, xin ông ấy mau mau trở về.” Ái Mạn Đạt làm bộ ra vẻ như vô cùng lo lắng. “Được, vậy thì làm phiền cô!”

Ái Mạn Đạt gác điện thoại, đầu tiên là nhàn nhã ngồi ở phòng khách, kiểm tra móng tay xinh đẹp đã được gọt giũa cẩn thận của mình, khoảng năm phút sau, cô đi đến phòng bếp, dùng bật lửa châm bức màn trong nhà bếp.

Lửa chậm rãi thiêu đốt, cuối cùng đợi cho sau khi cháy hơn phân nửa bức màn, Ái Mạn Đạt mới gọi điện thoại thông báo với người hầu ở phía sau nhà chạy đến cứu hỏa.Rất nhanh người hầu trong nhà đã chạy tới, cầm lấy bình cứu hỏa dập tắt lửa. May mà nhà bếp chỉ bị thiêu hủy một phần nhỏ, làm cho tất cả mọi người thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lúc này, tiếng thắng xe khẩn cấp vang lên ở ngoài cửa, Ái Mạn Đạt lập tức cho người hầu lui xuống, còn mình thì chạy đến phòng khách nghênh đón Đằng Lệ.

Đằng Lệ dùng sức đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy Ái Mạn Đạt liền hỏi: “Tâm Đồng không có việc gì chứ?”

Nói với hắn trong nhà xảy ra hỏa hoạn, kết quả hắn lại lo lắng cho cái con tiểu tiện nhân kia!

Trong lòng Ái Mạn Đạt tràn ngập phẫn hận, nhưng vẫn cung kính báo cáo: “Đằng tiên sinh, may mắn là chỉ có nhà bếp bị cháy, lửa đã được dập tắt, ngài không cần lo lắng, không có ai bị thương cả.”

Trong lòng lấp đầy khẩn trương, trong phút chốc đột nhiên biến mất, nhưng Đằng Lệ vẫn nhanh chân sải bước lên lầu, thầm nghĩ muốn chính mắt xác nhận Tâm Đồng có xảy ra chuyện gì hay không?

“Tâm Đồng!” Hắn đẩy cửa phòng Tâm Đồng ra, đi vào thì không thấy Tâm Đồng ở trong phòng.

Nhíu mày, Đằng Lệ đang muốn rời khỏi phòng, lại liếc mắt nhìn thấy trên giường Tâm Đồng có để một cái túi xách, hắn đến gần thì thấy trong túi xách toàn là tiền mặt!

Đằng Lệ lập tức trở về phòng của mình, mở cửa ngầm ra, phát hiện tiền trong đó đã bị lấy đi một phần……….

Ra khỏi cửa phòng, Đằng Lệ nghiêm túc đi xuống cầu thang, thì thấy Ái Mạn Đạt đang ngồi trên sô pha ở phòng khách.

“A! Cái túi xách này………” Nhìn thấy Đằng Lệ đang cầm thứ gì đó trên tay, Ái Mạn Đạt nhịn không được đứng lên.

“Cô đã gặp qua cái túi này?” Ánh mắt lạnh lùng của Đằng Lệ đảo qua Ái Mạn Đạt.

“Đúng vậy, hôm nay tôi thấy Tâm Đồng từ phòng ngài bước ra, trên tay còn cầm theo cái túi này, trông bộ dáng hình như muốn ra ngoài. Khi đó tôi còn cảm thấy thật kỳ lạ, đó không phải là cái túi xách mà trước đây cô ấy đã mang đến sao? Tại sao lại ở trong phòng Đằng tiên sinh…….Vốn dĩ cô ấy muốn xách cái túi này đi, nhưng vừa rồi đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, cô ấy vội vã đi tìm Tiểu Bạch, cho nên vẫn chưa đi được.” Ái Mạn Đạt làm ra vẻ cái gì cũng không biết.

“Tâm Đồng vào phòng của tôi?” Đằng Lệ hoài nghi hỏi.

“Chuyện này…….” Vẻ mặt Ái Mạn Đạt khó xử, ấp úng nói: “Từ sau khi xảy ra chuyện của vài ngày trước, cả ngày Tâm Đồng đều có vẻ rất kỳ lạ, tôi cứ nghĩ là do tâm tình của cô ấy không tốt, cho nên vào lúc giữa trưa, thấy cô ấy bước vào phòng ngài, tôi cũng không dám hỏi nhiều.”

“Cô ấy đâu rồi?” Hai nắm tay siết chặt, giọng nói của hắn càng ngày càng lạnh như băng.

“Hẳn là đã đến rừng cây tìm Tiểu Bạch rồi, chắc sẽ nhanh chóng trở về thôi.” Vẻ mặt Ái Mạn Đạt vô tội, giả bộ y như thật, thật ra cô thấy biểu hiện trước cơn giông tố của Đằng Lệ thì trong lòng thật sự rất vui sướng.

Lần này để xem Tâm Đồng sẽ chết như thế nào! Trong lòng cô đắc ý cười lạnh.

“Có chuyện gì sao? Đằng tiên sinh?” Ái Mạn Đạt giả vờ hỏi.

Ánh mắt lộ ra tia nhìn rét lạnh làm cho người ta sợ hãi, Đằng Lệ nhếch môi, đem túi xách đặt trên bàn, phất phất tay ý bảo Ái Mạn Đạt lui xuống.

Mọi việc đã vô cùng rõ ràng, trong lòng suy đoán một lúc lâu, mãi cho đến giờ phút này, cuối cùng Đằng Lệ có thể xác định Tâm Đồng là hạng phụ nữ như thế nào.

Buồn cười nhất chính là, khi hắn nghe thư ký Vương báo ở nhà xảy ra hỏa hoạn, không thèm để ý đến hợp đồng mua bán trị giá mấy trăm triệu đang chờ hắn ký tên, bản thân giống như một gã thanh niên ngu xuẩn, không đầu óc, ngay cả Lão Tống cũng không kêu, liền nhanh chóng tự mình lái xe về nhà — chỉ vì một người đàn bà giả dối, tham tiền.

Ngồi ở trong phòng khách, Đằng Lệ không nói một câu, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào túi tiền trên bàn.

Rót một ly rượu vang, hung hăng uống hết một ngụm, sau đó hắn đột nhiên dùng sức ném ly rượu vỡ nát trên mặt đất………

Lúc này, tuy rằng Tâm Đồng cùng Tiểu Bạch vui vẻ chơi đùa trong rừng cây, nhưng nàng cũng không quên lời đã hứa với Ái Mạn Đạt là sẽ sớm trở về nhà, để tránh Ái Mạn Đạt lo lắng.

Vui chơi cũng đã lâu, khi nàng thở hồng hộc mang theo Tiểu Bạch đi ra khỏi rừng cây, từ xa đã nhìn thấy xe của Đằng Lệ, tại sao lại trở về sớm như vậy?

Tâm Đồng cảm thấy hình như có điểm kỳ quái, thời gian còn chưa tới, với một người luôn lấy công việc làm trọng như Đằng Lệ, tại sao lại trở về trước thời hạn như vậy?

Vì thế nàng ôm lấy Tiểu Bạch chạy chậm về phía nhà. Mới vừa mở cửa, nàng đã nghe thấy trong phòng có mùi cháy khét khó ngửi và cả mùi khói thuốc.

Không phải là xảy ra hỏa hoạn chứ? Lo lắng Đằng Lệ gặp chuyện không may, Tâm Đồng ôm Tiểu Bạch, hoảng hốt chạy vào phòng khách, không nghĩ tới lại thấy sắc mặt Đằng Lệ khó coi, đang ngồi trên ghế sô pha.

Tảng đá đè nặng trong lòng dường như được bỏ xuống, Tâm Đồng buông Tiểu Bạch ra, bước đến bên cạnh Đằng Lệ. Bởi vì vừa rồi lo sợ, làm cho tim của nàng vẫn còn đập rất nhanh.

“Tại sao anh về sớm vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Lúc này mới chú ý tới ly rượu thủy tinh vỡ vụn trên mặt đất, toàn bộ lo lắng của Tâm Đồng đều hiện rõ trên mặt.

Nhưng trái với sự lo lắng của cô, Đằng Lệ lại hoàn toàn xem như không có chuyện gì.

Hắn hừ lạnh một tiếng “Thế nào? Tôi trở về sớm làm hỏng kế hoạch của cô sao?”

“Kế hoạch gì?” Tâm Đồng khó hiểu hỏi.

Đằng Lệ bỗng nhiên đứng lên, chỉ vào cái túi trên bàn: “Đã thấy cái túi xách của mình ở đây, cô còn giả bộ không biết sao?”

Cho tới bây giờ mà nàng còn trưng ra vẻ mặt vô tội, ngay cả Đằng Lệ cũng không thể không bội phục nàng. Nhưng sự vô liêm sỉ của nàng, ngược lại càng làm cho đáy lòng hắn nổi lên một cỗ lửa giận.

Đằng Lệ lấy ra một xấp tiền từ trong túi, hung hăng ném vào vẻ mặt vô tội của Tâm Đồng —

[Truyện Ngôn Tình Siêu Sắc] Ác Ma Mỉm Cười – Chap 9

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here