Home Truyện Ngôn Tình Hay Vợ Ngốc – Chương 9

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 9

74
0
vo ngoc

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 9

Đêm đã về khuya, trong một căn phòng rộng lớn vẫn còn sáng đèn, Từ Tố Tố cầm điện thoại bấm một dãy số được ghi trên một tờ giấy, hôm nay cô mới hỏi thăm được . Bên kia bắt điện thoại, một giọng đàn ông ồm ồm vang lên, bên tai còn nghe nhiều tiếng nói, tiếng chữi tục , tiếng sát phạt bài bạc

” Alo, anh là anh Báo ” Từ Tố Tố lạnh giọng hỏi, đối với những dân anh chị này không thể tỏ ra yếu thế

” Đúng, tôi là Báo, cô là ai ?” , tên Báo vừa ngậm điếu thuốc vừa nói, tay vẫn đang cầm mấy lá bài

” Tôi là ai không quan trọng, tôi có việc muốn nhờ các anh làm ”

” Việc gì ?”

” Tìm cho tôi toàn bộ tin tức của một người, tôi muốn toàn bộ , không thiếu một tin nào cả, nhưng với điều kiện là ngày mai giao cho tôi, các anh có làm được không?”

Tên Báo trầm ngâm đưa bài cho đứa đàn em ngồi bên cạnh, quay người sang chỗ khác nói chuyện nghiêm túc ” Tôi muốn biết đó là nhân vật như thế nào ” , băng nhóm của hắn được coi là nơi cũng cấp thông tin nhanh nhất và chính xác nhất, nhưng trong một ngày để có thông tin thì phải xem lại.

Từ Tố Tố cười cười ” Một kiến trúc sư thôi, không phải là nhân vật gì cao siêu đâu, hiện tại anh ta đang làm trong một văn phòng trang trí quảng cáo nhỏ nhoi nữa ”

Tên Báo nhíu mày, chỉ là một tên bình thường, liền tươi cười nói ” Được, tôi sẽ huy động toàn bộ anh em đi tìm giúp cô , trong một ngày, nhưng ….” Hắn cố ý nhấn mạnh “trong một ngày ”

Từ Tố Tố khẽ hừ mũi mĩa mai , nhưng khi nói với tên Báo liền tươi cười đàng hoàng ” Tiền bạc không thành vấn đề, nhưng ngày mai ,tôi muốn có những thông tin đó càng sớm càng tốt”

Bên kia tên Báo nhếch mép hả hê ” Được, xin hết lòng vì tiểu thư ”

————————————————–

Nhạc Ân ngồi yên trên ghế , trầm ngầm từ từ ăn từng muỗng cháo. Sáng nay cô chạy qua phòng Diệp Hạo nhìn vẫn không thấy anh, Nhạc Ân rất buồn rầu, tại sao mấy ngày này không nhìn thấy anh đâu. Nhạc Ân không hề biết thật ra từ trước Diệp Hạo cũng đã đi sớm về muộn, vài ngày cô mới gặp một lần, đầu óc cô chỉ mới chú ý đến 2 ngày gần đây, kể từ cái đêm cô nói không thích anh đó. Chỉ mới hai ngày, Nhạc Ân đã bồn chồn, mong nhớ rất nhiều rồi, tối cứ nằm đợi anh về nhưng không biết sao lại ngủ mất, sáng chạy qua phòng cũng không thấy anh đâu, Nhạc Ân buông muỗng ngồi thẫn thờ, Nhạc Ân rất muốn thấy Andy.

Diệp Hạo sáng nay vẫn đến sớm như hôm qua, dường như anh muốn nhanh chóng kết thúc công viêc, nên vừa tới nơi liền thực hiện chiến lược làm việc không nghĩ ngơi. Hôm nay trang trí căn phòng cho Từ Tố Tố, đó là một bức tranh kết hợp giữa sơn vẽ , gỗ và mảnh sứ đủ màu. Hôm qua anh đã xem xét kí cấu trúc căn phòng, kết hợp với nội thất cần trang trí để đề ra chủ đề bức tranh, hôm nay chỉ có thực hiện nữa mà thôi. Anh nhất định mai phải xong,vì anh đã quyết định sẽ đi Anh thăm Mark .

Trần thúc đã đến, đi lên lầu nhìn Diệp Hạo, thấy anh đang chăm chú làm việc , định đi xuống nhưng chợt nghe tiếng Diệp Hạo ” Chú đã đến rồi ”

Trần thúc giật mình quay lại, thấy thần sắc Diệp Hạo đã không như ngày hôm qua nữa, hoàn toàn trở lại bình thường như bao ngày, liền tươi cười ” Thấy cậu làm việc nên tôi không làm phiền, cậu cứ làm việc của cậu đi ”

Diệp Hạo gật đầu, lại nói ” Tôi có việc muốn nói với chú, , chiều mai trở đi tôi muốn nghỉ mấy ngày đi Anh có công việc, trước khi công việc ở đây hoàn thành tôi sẽ trở về ”

Trần thúc nhíu mày nói ” Vậy là ngày mai cậu sẽ hoàn thành căn phòng này ”

” Hôm nay sẽ xong, sáng mai tôi sẽ bày trí nội thất căn phòng này, phần còn lại thì anh em trong văn phòng sẽ làm ”

Trần thúc gật đầu nói ” Cậu đã có chủ ý thì chắc chắn đã lo liệu tươm tất, cậu cứ đi ” Trần thúc ngừng lại cười cười, lại đùa giỡn với Diệp Hạo ” Tôi chỉ sợ cậu bỏ chạy thì chủ nhà quỵt nợ tôi thôi ” , ai chẳng biết Từ Tố Tố vì Diệp Hạo mà thuê văn phòng của ông , không có Diệp Hạo sao coi được đây.

Diệp Hạo rất có tinh thần cười một tiếng nói ” Tôi chỉ đi có mấy ngày, nhất định sẽ trở về tổng kết cho cô ta ” nói xong quay lại tiếp tục công việc. Trần thúc cũng cười ha hả thoải mái đi xuống lầu chỉ đạo công việc, ông đã định hỏi vì sao không đợi xong việc rồi hẵng đi, chợt nhớ lại ngôi nhà này còn đợi một số bộ phận được đặt làm thủ công nên vài ngày nữa mới có, có lẽ Diệp Hạo tranh thủ đi . Cũng được thôi, ông dù chỉ mở văn phòng nhỏ nhưng cũng là người có kinh nghiệm lâu năm, mấy việc nhỏ nhặt khác ông có thể chỉ bảo anh em làm, không cần tới Diệp Hạo.

Bức tường rộng lớn, phải dùng sơn làm nền trước rồi mới bắt đầu gắn đồ vật vào, Diệp Hạo cúi mắt, cầm dụng cụ vẽ đặc biệt bắt đầu vẽ tiếp. Tối qua Mark lại gọi cho anh lúc khuya, ông muốn quay về đây giỗ mẹ anh, anh suy nghĩ liền nói anh sẽ qua đó, nhưng chỉ qua vài ngày rồi trở về trước ngày giỗ mẹ anh. Đã hơn một năm anh chưa quay về Anh rồi, anh muốn đến thăm ngôi nhà của mẹ, thăm những người bạn hàng xóm cũ của mẹ. Nghĩ đến những người đó, Diệp Hạo liền dừng tay nở nụ cười , anh thật sự nhớ những con người vui vẻ đó. Sau đó anh sẽ về nước sớm để ra nghĩa trang với mẹ, anh muốn đưa một người nữa tới đó, Diệp Hạo nhớ tới Nhạc Ân liền bật cười một tiếng, không biết cô có chịu ra ngoài không, lại nói, đã mấy ngày nay anh không nói chuyện với cô , anh thấy nhớ khuôn mặt đáng yêu của cô rồi.

—————————–

Từ Tố Tố cầm trên tay một xấp giấy, mắt nhìn chằm chằm vào đó, bàn tay lật lật, đến một tờ giấy, cô dừng lại nhìn rất lâu, bỗng mắt nheo lại giận dữ, nghiến răng vứt tung mấy tờ giấy. Anh Báo đứng một bên thảnh thơi hút thuốc, mĩm cười nói ” Từ Tiểu Thư, mọi thông tin đều ở đó, tôi đảm bảo không thiếu một điều gì cả, thật không ngờ đó lại là Diệp thiếu gia a ” anh Báo lắc đầu cảm thán, hắn trước đó nghe Từ Tố Tố nói rằng người hắn cần tìm thông tin chỉ là một kiến trúc sư đi du học về, cô ta cũng không biết rõ thân thế của anh ta, nhưng khi hắn điều tra ra, thật là một bất ngờ lớn.

” Anh nói, rất ít người biết Diệp Hạo là con trai của Diệp Thiên Minh” Từ Tố Tố hỏi anh Báo

” Nghe nói vợ của Diệp Thiên Minh rất ghét đứa con hoang này, năm đó lão Diệp kia đưa hắn ta về người trong nhà mới biết hắn là con cháu Diệp gia, bà ta yêu cầu lão Diệp kia không được cho hắn ta thừa kế tài sản mới được nhận vào nhà ,người trong nhà không nói ra thì ai mà biết được đúng không a ” Nhưng mà hắn có cách để moi ra, trên đời này không có sự thật nào là mãi mãi .Tên Báo nói xong hít một hơi rồi phả thuốc, khuôn mặt hếch lên trời nói tiếp ” Tất cả mọi thông tin chúng tôi đã có cho tiểu thư, vậy … ” hắn ngừng lại cúi mắt nhìn Từ Tố Tố.

Từ Tố Tố phất tay, ” Anh an tâm, tôi sẽ cho người chuyển nửa số tiền còn lại vào tài khoản cho anh ngay ” Xong rồi vẫn không quan tâm người đối diện, nhíu mày suy nghĩ chuyện khác.

Tên Báo cười hài lòng , cũng không dây dưa nữa, đứng dậy lấy áo khoác đen khoác lên vai, rồi đeo kính đen lên, nhìn Từ Tố Tố nói ” Xin đa tạ Từ Tiểu Thư, lần sau có chuyện gì cứ đến tìm chúng tôi, nhất định chúng tội sẽ hết lòng phục vụ tiểu thư, tôi đi trước ” , hắn dừng lại vừa muốn xoay người chợt như nhớ ra điều gì liền lại tiếp tục nói ” À, khuyến mãi cho Từ tiểu thư một tin hấp dẫn , chiều mai Diệp Hạo sẽ đi Anh ” lần này, hắn xoay người bước ra khỏi phòng.

Từ Tố Tố vẫn ngồi thừ đó, chuyện cô đang quan tâm hiện giờ không chuyện Diệp Hạo là con trai Diệp Thiên Minh nữa, dù sao thì có biết cũng chẳng để làm gì, Diệp Hạo cũng đâu cần cái danh vị đó. Chuyện mà cô suy nghĩ chính là chuyện Chu Lệ Băng từng là người yêu của Diệp Hạo, dù chỉ là mấy tháng ngắn ngủn, nhưng trong điều tra nói rõ trước đó Nhạc Hạo chưa từng có người con gái nào bên cạnh cả, như vậy mấy tháng đó đã đủ để khiến cô ghen tị. Cuối cùng Chu Lệ Băng cũng chọn Diệp Bảo, nghĩ đến đây Từ Tố Tố hừ 1 tiếng khinh thường, cô ta biết Diệp Hạo không có khả năng thừa kế tài sản liền đeo bám em trai người ta, rồi lại suy nghĩ, hiện tại Diệp Hạo có cảm nhận thế nào với Chu Lệ Băng, cho dù Chu Lệ Băng cưới người khác nhưng Diệp Hạo vẫn cứ yêu cô ta thì cũng không thể được, Từ Tố Tố nghiến răng thở dốc vì tức giận, khuôn mặt xinh đẹp bỗng chốc méo mó đến đáng sợ, chợt nhớ tới lời tên Báo nói lúc rời đi, Diệp Hạo đi Anh, chiều mai đi ư, cô ta sững sờ, sao cô không biết gì, lại chợt nghĩ, anh làm công cho cô nhưng cô cũng không thể quản lý anh những chuyện đó, Trần thúc mới là chủ của anh. Từ Tố Tố cúi đầu suy nghĩ đến cả tiếng đồng hồ, cuối cũng nâng mặt, đôi mắt đầy tính toán, cầm lấy điện thoại nhấn một phím tắt

” Anh lập tức làm cho tôi 2 việc ….. đúng ….. dù có khó khăn đến mấy cũng phải làm được cho tôi, cứ xuất tiền mà làm … không cần lo , tôi sẽ đối phó với cha tôi ”

—————————————————–

Buôi tối, thím Trương nhìn Nhạc Ân an ổn trên giường liền đóng cửa phòng lại rồi đi ra ngoài ghế ngồi. Bà đang đợi Diệp Hạo, lúc chiều anh có điện thoại bảo bà đợi anh về, bà nhìn đồng hồ, hình như Diệp Hạo cũng sắp về. Quả nhiên, 5 phút sau đã nghe thấy tiếng xe ngoài sân, bà đứng lên đi mở của cho anh. Diệp Hạo mới bước chân vào nhà đã nhìn về phía cửa phòng Nhạc Ân nói ” Đã ngủ rồi sao, cũng không sao”

Thím Trương thắc mắc vì câu nói của anh, thấy anh đi vào nhà cũng vào theo.

” Thím Trương có thể ở lại đây vài ngày được không ?” Đợi thím Trương ngồi xuống, Diệp Hạo liền hỏi.

” Cậu sẽ đi đâu sao ?”

” Tôi có việc đi Anh ba ngày , tôi không an tâm cô ấy, muốn nhờ thím ở cùng cô ấy ba ngày đó” Diệp Hạo vừa nói vừa nhìn về phòng Nhạc Ân.

” Được mà, không sao không sao, cậu chủ đi nước ngoài à , mà sao chỉ đi có ba ngày a ” Thím Trương cũng chưa đi Anh bao giờ nhưng bà cũng biết qua đó phải đi rất xa.

Diệp Hạo mĩm cười ” Biết làm sao được “, anh chỉ nói như vậy làm thím Trương không hiểu cứ nhìn anh chằm chằm, Diệp Hạo thấy thím Trương nhìn mình thì chỉ nói ” Chiều mai tôi làm xong sẽ đi luôn ” anh còn muốn nói, đi sớm để về sớm, đúng, anh đi chỉ 3 ngày vì muốn về sớm với Nhạc Ân, anh đã tính kĩ, đi đi về về mất gần 2 ngày, anh chỉ cần một ngày để đến nhà mẹ với chú Mark là đủ, lần đi này chỉ để thăm chú Mark và mọi người là chính nên không cần ở lâu, sau này anh sẽ qua đó ở một thời gian dài để bù lại, và lúc đó anh sẽ dẫn Nhạc Ân theo,hiện tại cô ấy chắc chắn không thể đi xa cùng anh được . Diệp Hạo im lặng suy nghĩ, không nhận ra trong tư tưởng của mình có sự thay đổi lớn, anh đã bắt đầu để Nhạc Ân vào cuộc đời của mình.

” Vậy nhé, bây giờ để tôi đưa thím về nhà ” Diệp Hạo ngừng suy nghĩ nhìn thím Trương nói.

Thím Trương liền xua tay ” Ôi dào, không cần đâu, nhà tôi gần lắm, tôi muốn đi bộ cho khỏe người, với lại bây giờ còn sớm, đi xe có khi tắt đường ấy chứ ”

Diệp Hạo nghe thím Trương nói vậy bật cười ” Được, vậy cám ơn thím Trương trước ”

Diệp Hạo không hề biết thím Trương đi trên đường đang cảm thán về anh, lâu nay anh cũng đi sớm về muộn cả ngày Nhạc Ân có thấy mặt đâu mà, lần này đi có 3 ngày thì coi như đi làm thôi, vậy mà nhờ bà này nọ, bà cười cười lắc đầu, dường như Diệp Hạo đã để Nhạc Ân vào lòng rồi mới quan tâm như vậy chứ nhỉ. Diệp Hạo, Nhạc Ân, thím mong hai người được hạnh phúc.

Ở nhà, Diệp Hạo tiễn thím Trương xong thì vào phòng Nhạc Ân, thấy cô nằm quay lưng về phía anh. Anh đến bên giường, ngồi xuống, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đang ngã ra gối. Anh chỉ ngồi im lặng như vậy mà vuốt tóc, không nói gì cũng không đánh thức cô. Cuối cùng kéo tấm chăn đang nằm trên vai cô lên thêm 1 tí, liền đứng lên rời giường, ánh đèn từ phòng khách truyền vào từ từ khép lại theo cánh cửa.

Thật lâu sau đó, người trên giường mở mắt, môi dưới có dấu răng mờ mờ, Nhạc Ân không hề ngủ. Cô chưa từng ngủ, cô đang nằm đợi anh, đợi đên lúc hơi muốn nhắm mắt thì nghe tiếng nói của anh, cô muốn chạy ào ra ngoài nhưng chợt nhớ tới mấy ngày nay anh không ở nhà có phải vì cô bám anh quá hay không, Nhạc Ân buồn bã suy tư, chần chừ nằm trên giường suy nghĩ, đến lúc nghe tiếng cửa phòng mở ra thì lại nhanh chóng nhắm mắt lại, đột nhiên không muốn anh thấy mình giờ này. Nhưng lúc anh rời đi, trong lòng bỗng chốc ủy khuất tủi hờn, anh không hề đánh thức cô dậy, Nhạc Ân mếu miệng, lại cắn môi, hay tay nắm chặt tấm chăn, cô ghét anh a, mấy ngày không chịu gặp cô rồi, cô cũng không thèm gặp anh đâu, cô sẽ bắt anh chạy tới gặp cô . Nhạc Ân lại nhắm mắt, khóe mắt có giọt nước mắt trào ra.

————————————–

Lúc ở nước ngoài, Diệp Hạo bay đi bay lại khắp thế giới như cơm bữa để tìm vật liệu này nọ nên với anh đi máy bay sang Anh lần này cũng chỉ như lái xe đi làm mà thôi. Anh chỉ đem theo giấy tờ cần thiết, đến sân bay sẽ có người đưa vé cho rồi, qua bên đó áo quần của anh còn ở nhà Mark, anh chỉ cần tay không mà đi. Nên sáng sớm ,thấy thím Trương đã đến sớm theo lời dặn tối qua, anh liền lái xe đến chỗ làm.

Hôm qua anh đã hoàn thành trang trí căn phòng ,bây giờ chỉ cần chuyển nội thất vào đặt đúng vị trí cho hài hòa màu sắc nữa là đủ. Đang cũng mọi người căn chỉnh vị trí chiếc giường lớn, anh nghe tiếng nói chuyện ồn ào dưới lầu, lát sau Từ Tố Tố đi lên, vừa nhìn thấy anh đã nói ” Anh Diệp Hạo, em có mua mấy bức tranh, anh xem chỗ nào có thể treo được ”

Diệp Hạo nghe tiếng cô không xoay người, chỉ nói ” Cô có thể treo phòng bếp ” lời Diệp Hạo nói không có ý mĩa mai hay đùa giỡn, vì hai nơi quan trọng nhất trong căn nhà này là phòng khách và phòng ngủ của cô đều được trang trí khắp 4 bức tường, cô treo lên sẽ làm hỏng hết, nên chỉ có thể treo mấy căn phòng còn lại, bao gồm luôn nhà bếp.

Từ Tố Tố nhếch mép đắc ý, nhưng vẫn giả vờ nhăn mặt nói ” Ai da, em quên mất là căn nhà này không có chỗ nào treo tranh, nhưng tranh của Tiểu Băng thật sự rất đẹp, đợt triển lãm lần trước em đã thấy thích, khó khăn lắm mới mua được a ” Hôm qua cô đã đến nhà Chu Lệ Băng ngỏ lời muốn mua mấy tác phẩm, đúng là phải năn nỉ rất mệt Chu Lệ Băng mới đống ý bán cho cô, nhưng tranh của cô ta thật ra chỉ đáng treo trong bếp mà thôi, ha ha, cô nói tiếp ” Làm sao bây giờ nhỉ “, rồi nhìn Diệp Hạo mĩm cười, hừ, cô mua chúng là có mục đích khác, cô muốn thử Diệp Hạo

Diệp Hạo nghe vậy liền xoay người nhìn cô, nhíu mày muốn nói gì đó, nhưng chỉ im lặng, cuối cùng giãn lông mày ra, nói ” Từ Tiểu thư đã thích mấy bức tranh đó như vậy thì có thể đem về nhà Từ tổng để treo cũng được ”

Từ Tố Tố hơi nheo mắt nhìn thần sắc của anh rồi nói ” Anh Diệp Hạo cũng biết nhiều về hội họa nhỉ, anh có muốn xem những bức tranh này không, ai cũng nói bạn em là họa sĩ có tài đấy ” , nói xong mắt càng nheo lại,không bỏ qua bất cứ biểu tình nào của anh.

” Tôi hiện tại đang bận, Từ tiểu thư cứ làm theo ý mình đi, cô muốn treo lên ở đâu chúng tôi sẽ giúp, còn không thì thôi” Diệp Hạo vừa nói vừa đi đến bên cạnh chiếc giưởng ngủ xem xét có đúng vị trí chưa.

Từ Tố Tố nghe anh nói vậy liền biết anh không muốn xem, trong lòng chợt an ủi, cô sợ thấy cảnh anh ngay lập tức đến nhìn mấy bức tranh kia, lại còn nhìn với đôi mắt thâm trầm chắc cô đập bể mấy bức tranh kia mất. Mấy bức tranh tạm để đó đã, cô còn thêm một chuyện để làm

” Anh Diệp Hạo, bộ ly tách bằng bạc của Hoàng gia Anh thế kỉ 17 anh có biết không nhỉ, hôm qua em mới được một người bạn cho em thấy ảnh của nó ” Từ Tố Tố đến bên cạnh anh dò hỏi

Diệp Hạo bây giờ đang chỉnh sửa tủ, nghe vậy không dừng tay , hỏi ” Từ Tiểu Thư muốn mua ?” anh đương nhiên biết, anh còn biết người sỡ hữu nó là ai nữa kìa

Từ Tố Tố tươi cười ” Đó là bộ đồ cổ rất sang trọng a, em muốn để trong phòng khách có được không ”

Diệp Hạo nghe hỏi vậy liền dừng tay, nhíu mày chút gì thì nói ” Cũng được…”

Chỉ mới nghe vậy, Từ Tố Tố đã nhanh chóng cướp lời ” Thật ra em đac mua nó rồi ,hôm nay em sẽ đi Anh xác nhận, nhưng em không biết gì về đô cổ, em nghe nói anh có kinh nghiệm , ai, em muốn nhờ anh đi cùng em quá đi ” nói xong thở dài một hơi, lắc đầu buồn bã.

Diệp Hạo ngay lập tức ngước nhìn cô, thần sắc kì lạ, nhưng không nói gì, anh chẳng biết nói sao nữa, đi cùng cô ta ư, chiều nay anh vốn là sang đó mà, qua bên đó anh có thể giúp cô ta xác nhận bộ ly tách đó một chút cũng không sao, anh vẫn đang suy nghĩ thì Từ Tố Tố đã nói ” Anh đừng lo vé máy bay , em đã lo đầy đủ rồi, chỉ cần anh đồng ý, mọi thứ em đã chuẩn bị hết, anh Diệp Hạo, em rất thích bộ đồ này, dù sao anh cũng đã mua tất cả nội thất cho em, bây giờ giúp em lần cuối nhé ”

Diệp Hạo thở dài nói ” Không cần, chiều nay tôi cũng sang đó, sang đó tôi sẽ đi cùng cô ”

Nhưng đến lúc lên máy bay anh mới phát hiện ra rằng , anh đúng là đi cùng Từ Tố Tố, khi người ngồi bên cạnh đang nháy mắt cười với anh chính là cô ta, anh chỉ im lặng ngồi xuống, không nói năng gì, trong lòng bỗng thấy khó chịu, cô ta đang đùa giỡn anh sao, cô ta rõ ràng cố ý.

—————————————————–

Chuyến bay kéo dài 18 tiếng đồng hồ cuối cùng cũng hạ cánh ở London, Diệp Hạo bắt một chiếc taxi đưa Từ Tố Tố đi đến khách sạn của cô, lúc ở trên máy bay cô nói người của cô đã đặt khách sạn cho cô và anh, nhưng cô qua đây không mang theo ai ngoài anh, cô lại lạ nước lạ cái … cuối cùng Diệp Hạo đưa cô đi, anh cũng không nói sẽ ở lại khách sạn , lúc vừa tới nơi, chờ cô thu xếp hành lí liền đưa cô đi xem bộ ly tách kia, anh không có thời gian cho cô nhiều.

Trong xe, Từ Tố Tố mặc áo pull cổ bẻ, quần jean đen ôm chân, mang đôi giày thể thao, đội mũ lưỡi trai ngồi bên cạnh Diệp Hạo tươi cười nói chuyện, Diệp Hạo cao lớn anh tú, lại mặc áo khoác gió màu đen tuy ngồi im lặng không hợp cảnh, nhưng dù sao trong mắt bác tài xế taxi cũng là một đôi vợ chồng mới cưới đi du lịch, dọc đường cứ quay lưng ngồi nói chuyện với Từ Tố Tố, Từ Tố Tố với vốn tiếng anh lưu loát giả vờ thẹn thùng đỏ mặt rồi lí nhí từ chối sự ngộ nhận của bác tài xế. Diệp Hạo mặt không hề biểu tình ngồi im suốt chặng đường.

( Đoạn này người ta nói tiếng anh hết nha các bạn, còn dân việt type tiếng việt hê hê)

Tới một căn biệt thự to lớn cổ kính, Diệp Hạo dẫn Từ Tố Tố vào, trước đó cô đã cung cấp địa chỉ cho anh nhưng cô thấy bảo vệ ngôi biệt thự quen biết anh, liền bất ngờ.

” Hi, Andy, cậu đã trở về sao … ” một người đàn ông mặc comple sang trọng bước ra ôm lấy Diệp Hạo, Diệp Hạo tươi cười ôm lại thân thiểt

” Henry, đã lâu không gặp , tôi chỉ sang có việc thôi ”

” Cái gì, thế bao giờ cậu trở về đây, sao không trở về bây giờ, cậu làm cái quái gi bên đấy cơ chứ …” Henry nói liên tục làm Diệp hạo cứ đứng cười, đợi cậu ta nói hết anh mới vỗ vai Henry rồi nói

” Lần này chỉ qua để thăm nhà mẹ tôi 1 chút rồi về, lần sau sẽ là chuyến đi thực sự, nhưng tạm thời khoan nói chuyện này, tôi đưa một người đến gặp cậu , cô ấy là người mua bộ ly tách thế kỷ 17 đó ”

Lúc này Henry mới nhìn đến Từ Tố Tố nãy giờ đứng sau lưng Diệp Hạo, chào hỏi ” Thì ra cô chính là Từ Tiểu Thư đây sao, hân hạnh được gặp mặt ”

Từ Tố Tố niềm nở bắt tay với Henry, vẫn còn bất ngờ vì Diệp Hạo quen biết người nay, Henry là một trong những ông trùm buôn bán đồ cổ ở Anh hiện nay, Diệp Hạo có thể biết đến người đàn ông này sao, cô thực sự nghi ngờ, để mua được bộ ly tách bạc kia, cô phải bỏ ra đến nửa triệu bảng anh mới có được, hơn nữa người này buôn bán chưa bao giờ cầu người, chỉ có người ta cần đến anh ta, anh ta mới bán.

Diệp Hạo đứng bên nói ” Bộ này năm ngoái có người hỏi mua sao cậu không bán, bây giờ lại bán ”

Henry cười vui vẻ đáp lời ” Tôi để cho cậu mà cậu không thèm lấy mà, mấy tháng trước vào kho thấy chật thì đem bán thôi, ha ha ”

Diệp Hạo lắc đầu cười , người này thật là, rồi nghiêm túc nói ” Tôi chỉ sang đây 1 ngày, trưa mai tôi sẽ quay về, bây giờ cậu đưa chúng tôi đi xem hàng đi ”

Henry nghe Diệp Hạo sang đây để về thăm ngôi nhà của mẹ, anh biết chuyện mẹ Diệp Hạo nên liền cười tươi hướng Từ Tố Tố nói ” Mời Từ tiểu thư đi theo tôi “, nói xong cùng Diệp Hạo đi trước

————————————————————

” Tiểu Ân, cháu về giường đi nào ” , thím Trương ngồi bên cạnh Nhạc Ân trên ghế sô pha, mở miệng nói câu đó lần thứ mấy bà không nhớ nữa. Nhạc Ân vẫn không chiu nhúc nhích,chân như mọc rễ ở đó. Thím Trương nhìn đồng hồ đã hơn 8h, tối nay bà sẽ ở lại đây, bên góc phòng khách có chiếc giường xếp do Diệp Hạo lấy từ trên lầu xuống, nhìn không còn mới nhưng rất chắc và bền, lại có chăn gối đầy đủ, nằm xuống còn rất êm lưng nữa,bà im lặng ngồi cùng Nhạc Ân, cô ngồi đến bao giờ đây, bà biết cô đang chờ Diệp Hạo

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 10

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here