Home Truyện Ngôn Tình Hay Vợ Ngốc – Chương 42

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 42

28
0
vo ngoc

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 42

Khó khăn lắm Diệp Hạo mới hoàn thành nghĩa vụ ‘ cưới’ làm vui lòng mấy vị phụ huynh , vậy mà chỉ mấy ngày sau khi Diệp Hạo từ Anh trở về, mọi người lại tiếp tục thúc giục anh … sinh em bé.

“ Cưới vợ rồi thì phải sinh con chứ …”

“ Chúng ta đã già rồi, chỉ mong ngày được ôm chắt …”

“ Hừ,Diệp Tề thì chưa chịu cưới, mà Diệp Bảo với Elly cũng không chịu sinh trước, tụi nó nói cưới trước hai anh đã là vô lễ lắm rồi, không thể nào sinh con trước nữa. Giờ con mà không chịu sinh trước thì nó sẽ không dám sinh , aiz, vô lễ cái gì chứ, lười sinh thì có … aizz, ta nói đi đâu thế này, tóm lại là con mau sinh em bé đi, trước hết cho chúng ta có đứa cháu bế, sau là cho em con nó sinh ….”

“…”

Ai nói gì cứ nói, ai khuyên gì cứ khuyên, Diệp Hạo thong thả ‘ vâng, dạ’ , nhưng sau mấy tháng trôi qua, người lớn trong nhà bắt đầu tức giận khi biết Diệp Hạo vốn chỉ để ngoài tai lời họ nói.

“ Nó vẫn tiêm thuốc để tránh thụ thai “ Diệp lão tức giận ném tờ giấy báo cáo đi rồi hì hục ngồi xuống ghế, bên cạnh là ông bà Nhạc đang cau mày suy nghĩ. Cả 3 vốn đã nghi ngờ từ mấy tuần trước, mới mấy ngày đây thôi, Diệp lão vận dụng quyền lực mới có thể tìm ra nguyên nhân vì sao bấy lâu nay Nhạc Ân không có’ dấu hiệu ‘ gì. Cũng đúng, Nhạc Ân như vậy thì làm gì biết cách tránh thai, người có khả năng làm nhất cũng chỉ có thể là Diệp Hạo rồi. Thì ra không phải hai vợ chồng ‘ có vấn đề’ như họ nghĩ, mà là do Diệp Hạo vẫn chưa muốn có con

“ Chắc nó sợ Tiểu Ân không thích hợp để mang thai “ Ông Nhạc vẫn còn bênh vực Diệp Hạo, dù sao đúng là Nhạc Ân cháu ông vốn không giống người thường mà, mang thai đối với người từng bị bệnh tự kỉ là điều hơi khó khăn

“ Chúng ta đã đưa Tiểu Ân đi khám, bác sĩ đã nói là không sao rồi mà. Còn nữa, Tiểu Ân cũng muốn có em bé đó “ Diệp lão nhanh chóng bác bỏ lời bạn mình. Ông cũng lo ngại cho Nhạc Ân, nên những gì cần làm nên làm ông đều đã làm hết. Đưa Nhạc Ân đi khám hết bác sĩ này đến bác sĩ nọ, ai cũng nói rằng hiện tại tâm sinh lí của Nhạc Ân rất ổn, mang thai cũng như người bình thường vậy, nếu có biến chứng gì thì cũng là do việc mang thai gây ra chứ không phải là do căn bệnh cũ. Nhưng dù có như vậy cũng không sao, chỉ cần theo dõi và kịp thời điều chỉnh là ổn. Chuyện khám đã xong, ba ông bà tiếp tục làm công tác tư tưởng cho Nhạc Ân, mua phim về cho cô xem, mua sách về cho cô đọc, Nhạc Ân rõ ràng là với hai chữ ‘ em bé ‘ rất yêu thích mà, cứ luôn sờ bụng hỏi bao giờ mới chứa em bé được. Nói tóm lại, chỉ tại mỗi Diệp Hạo mà thôi.

“ Dù Diệp Hạo nó rất thương Tiểu Ân, nhưng có đứa con vẫn hơn chứ …” Bà Nhạc nãy giờ im lặng lên tiếng

Đúng a …. Aiz … Ba lão đồng thời thở dài, phải làm sao nhỉ ?? Phải làm sao để Diệp Hạo chịu ‘ sinh con ‘ giờ, họ thèm bồng chắt lắm rồi đấy. Đặc biệt là Diệp lão, nhà ông mấy đời đều độc đinh, đến đời Diệp Thiên Minh thì có những 3 thằng con trai, mơ ước một tiểu đội con nít vẫn được ông ấp ủ không ngừng, thế mà cháu ông đã hai đứa cưới vợ nhưng chẳng đứa nào chịu sinh con là sao.

Đang lúc không khí lâm vào rối bời trầm trọng, thì bà Diệp đột nhiên xuất hiện. Thì thầm vào tai bà Nhạc mấy lời, hai người phụ nữ thần thần bí bí rời đi. Đến tối cả hai mới trở về, chẳng ai biết hai người đã làm những gì, nhưng nhìn vẻ mặt tự tin và có phần chắc chắn của cả hai, mọi người tạm thời chờ đợi.

….

Nhà Diệp Hạo, phòng ngủ của hai vợ chồng

“ Andy, Ân muốn có em bé “

Trên giường, đang lúc hai vợ chồng lăn lộn đến cảnh giới ‘tối cao ‘, bất ngờ Nhạc Ân ôm chặt lấy Diệp Hạo, nỉ non bên tai anh một câu như vậy.

Diệp Hạo vừa mới thỏa mãn xong, tâm tình phơi phới nhưng vẫn cứ giật mình, mắt không chớp nhìn vợ yêu nằm dưới thân đầy nghi ngờ

“ Hôm nay có người đã dạy vợ anh điều này”

Kể từ khi Nhạc Ân được nhồi nhét vấn đề liên quan đến ‘ em bé’ vào đầu, lúc nào anh cũng nghe cô nhắc đến rồi hỏi anh. Anh biết, là mấy ông bà rảnh việc lấy vợ anh ra dụ dỗ anh sinh con, nhưng những lần như vậy, chỉ là do Nhạc Ân nhất thời thích thú, mà lần này, rõ ràng là có lựa chọn ‘ thời điểm’ hẳn hoi, có bài bản hẳn hỏi nhé. Thảo nào, hôm nay tự dưng trèo lên người anh làm loạn, làm một lần vừa xong đã đòi làm lần hai … khác hẳn mọi ngày. Thì ra, đã có người chỉ điểm cho.

“ Ừ, sẽ sinh em bé chứ, nhưng có sinh được hay không phải do may mắn nữa, chúng ta không quyết định được đâu” Diệp Hạo vẫn y lời cũ đã trả lời cả trăm lần nói lại với Nhạc Ân.

Ngay lập tức, Nhạc ÂN nhắc lại những lời bà Diệp đã nói với cô hồi chiều

“ Được mà, mẹ nói chỉ cần chăm chỉ là có, mẹ còn nói, là do Andy không muốn có em bé, Andy không cho Ân có em bé, hừ hừ …” Mẹ cô còn nói, chỉ có Diệp Hạo mới có thể cho cô em bé, lần này phải kiên quyết ‘ đòi’ , không thể nghe theo lời Diệp Hạo mãi được. Không những mẹ, mà bà cũng nói thêm Diệp Hạo sợ em bé giành Nhạc Ân nên mới không chịu cho em bé ra đời, cố gắng, cố gắng ‘ bắt’ cho được Diệp Hạo phải cho cô em bé.

Biết ngay mà , Diệp Hạo thở dài, vòng tay ôm Nhạc Ân vào lòng, anh nói

“ Không phải anh không muốn có em bé, mà là anh chưa muốn có thôi mà…” Vợ anh vẫn còn nhỏ , nhưng hơn hết vẫn là anh sợ, anh sợ vợ anh đau đớn khi sinh con, anh sợ vợ anh vất vả, anh sợ vợ anh khó chịu , anh sợ vợ anh gặp nguy hiểm. Vợ anh từ nhỏ đến lớn được nâng như nâng trứng, chưa từng trải qua vất vả khó khăn nào, mà sinh con lại là vất vả khó khăn nhất trong cuộc đời này, anh sao chịu nổi những điều đó. Anh bảo vệ cô còn chưa đủ, huống hồ gì bắt anh phải chứng kiến cảnh cô chịu đau đớn . Con cái, anh sẽ nghĩ cách khác, nhà anh còn Diệp Tề và Diệp Bảo, thừa sức sinh cả đàn cháu chắt rồi, anh chỉ muốn xin đứa con nuôi, không thì hai vợ chồng cả đời sống với nhau càng tốt .

Nhạc Ân chẳng để lọt tai lời Diệp Hạo nói, cô bây giờ chỉ chăm chăm làm theo phương châm ‘ kiên quyết phải đòi được ‘ do bà và mẹ truyền đạt

“ Không biết đâu, Ân muốn có em bé bây giờ cơ, em bé nằm trong bụng thế này nè , sau đó em bé sẽ chào đời, em bé đáng yêu , Ân muốn có em bé a …” giọng Nhạc Ân nũng nịu, bàn tay bắt đầu chạy loạn trên ngực Diệp Hạo, mẹ cô có nói, muốn có em bé, chỉ có duy nhất một cách là làm chuyện vợ chồng. Hừ, chẳng phải Diệp Hạo thích làm nhất chuyện này sao, cô chỉ việc xoa xoa mấy cái là …

“ Ngoan nào … đồ ngốc này …” Nắm lấy bàn tay đang vuốt ve ngực mình ,giọng Diệp Hạo dần khàn khàn trở lại, mọi khi chỉ có anh chủ động, đôi lúc lừa lọc cũng được dịp Nhạc Ân làm loạn, nhưng tự bản thân cô khơi mào mọi chuyện thế này, anh không ngờ tới, cũng không thể cưỡng lại nổi . Nơi nào đó lại gào thét ham muốn điên cuồng

“ Đi mà, cho Ân em bé, nha Andy, Andy ….” Nhạc Ân chu môi năn nỉ, nói xong hôn khắp khuôn mặt Diệp Hạo , lần này Diệp Hạo không còn giữ nổi mình. Lật người, anh lại ở trên cô lần nữa.

‘ Cho Ân em bé ‘ … chỉ là lời đơn giản nhưng đầu óc Diệp Hạo sắp nổ tung, cứ như cô đang mời gọi anh tha thiết vậy

“ Sẽ có đau đấy , em chịu được không ??” đôi mắt Diệp Hạo dần mờ mịt, vừa tỉ mỉ hôn bên tai Nhạc Ân vừa hỏi. CÔng nhận mẹ cả anh bảo Nhạc Ân chọn thời điểm đúng thật, giờ cả người anh chỉ toàn ham muốn , mà ‘ đích đến’ cuối cùng chẳng phải là nơi tạo em bé sao , rốt cuộc , chính anh đang muốn nhân nhượng

“ Được, Ân chịu đau được, bà nói có em bé phải đau mới có ý nghĩa “ Nhạc Ân ngây thơ nhắc lời bà Nhạc, đợi Diệp Hạo nâng đầu nhìn mình, cô nhoẻn miệng cười tươi nói tiếp “ Andy, em bé là máu thịt của Ân và Andy đấy, sau này, nhà ta sẽ có thêm người mới, rất vui, rất thích “

Nhìn đôi mắt tỏa sáng của Nhạc Ân, lòng Diệp Hạo trào dâng một quyết định. Anh biết vợ anh nói là nói vậy chứ chưa chắc đã hiểu hết lời trong đó, nhưng cô vẫn là người sẽ sinh con, những cảm xúc cô đang có chính là ‘ tình mẫu tử’ , tự nhiên mà có vậy. Anh cũng biết cô rất yêu thích con nít .Điều này làm anh động lòng.

Có em bé có lẽ cũng không tệ lắm đâu nhỉ…

“ Ừ, vậy chúng ta sinh em bé ….” Diệp Hạo cuối cùng cũng gục ngã

“ Thật sao … oa … chúng ta sẽ sinh em bé … ôi … yêu Andy lắm lắm …” Nhạc Ân liên tục mừng rỡ, những lời cuối cùng kẹt lại bởi nụ hôn của Diệp Hạo, mà dưới thân, anh đã ở bên trong cô lúc nào

‘ Thật ra thì vấn đề em bé cũng có cái hay, mà cái hay trước mắt vẫn là muốn làm bao nhiêu thì làm, muốn làm khi nào thì làm , chẳng còn bị vợ kháng cự nữa , vì vợ mình đã hiểu ra rằng muốn có em bé phải bắt đầu từ chuyện này … Từ nay, mình sẽ thoải mái mà cày cấy ‘

Diệp Hạo chìm đắm trong tư vị đắc ý , cứ nghĩ đến từ nay trở đi lúc nào cũng được ấp ủ vợ thì trong lòng khoan khoái dạt dào, làm chuyện vợ chồng cứ mãnh liệt mà tiến tới, tiến tới ….

………………

Sáng sớm hôm sau, Nhạc Ân đem kết quả báo cáo cho bà Diệp và bà Nhạc, hai người kia mừng rỡ thông báo lại cho hai lão ông cũng đang hồi hộp chờ đợi . Ngay tối hôm đó, Diệp Hạo được gọi về nhà chính ăn cơm, mà cái chính đương nhiên là chuyện liên quan đến em bé.

“ Cái gì, thằng nhóc này, cháu đùa với ông hả, sao lại 20 tuổi gì ở đây nữa …?” Diệp lão vỗ bàn ăn, tức giận mắng Diệp Hạo đang nhàn nhã nhai cơm. Nghe Nhạc Ân nói là Diệp Hạo đồng ý sinh em bé, ông đã chuẩn bị tinh thần là mười tháng sau được ẵm chắt, nào ngờ giờ Diệp Hạo cháu ông lại bảo là ‘ chờ Nhạc Ân 20 tuổi ‘ , tuổi tác gì ở đây nữa, 19 tuổi cũng đã lớn lắm rồi, bác sĩ chả bảo tâm sinh lí Nhạc Ân rất ổn để sinh con sao.

“ Ông bà cha mẹ không thấy sao, vợ con còn nhỏ lắm. Sinh con, con sẽ sinh, nhưng không phải bây giờ. Mọi người đợi thêm 1 năm nữa có sao đâu “ Diệp Hao chẳng nâng mắt, vừa nhai cơm vừa trả lời. Hừ, anh nói sinh con chứ có nói sẽ sinh ngay đâu . Anh chờ Nhạc Ân đến 20 tuổi là cố lắm rồi đấy, đáng nhẽ ra phải 3 năm nữa, lúc anh 30 tuổi mới sinh.

Công nhận, DIệp Hạo lúc nào cũng quan niệm ‘ chờ Nhạc Ân lớn ‘ , mà con số 20 này được anh khá là thích, lúc trước anh cũng từng một lần ‘ đợi Nhạc Ân 20 tuổi’ , nhưng lần đó đã bị chính anh cho tan tành, không biết lần này …

“ Đợi cái gì mà đợi, bắt chúng ta đợi 1 năm sao cháu không sinh sớm 1 năm đi, có khác gì đâu cơ chứ … “ Diệp lão không hài lòng cứ lẩm bẩm mãi , ông biết Diệp Hạo nhân nhượng được như vậy là chuyện tốt lắm rồi, nhưng mà, ông rất mong chờ a.

Bà Nhạc nhìn tình hình trước mắt, lúc đầu cũng hơi thất vọng, nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại …

“ Thế này đi, cháu muốn đợi cứ đợi, Tiểu Ân lớn hơn một chút cũng tốt hơn một chút chứ sao. Nhưng mà bà có ý này, dù sao cháu cũng định 1 năm sau sinh con, vậy thì từ giờ đừng tiêm thuốc gì gì đó nữa , dùng biện pháp khác an toàn hơn cho cháu, cũng như cho con cháu sau này, cháu thấy sao ??” Bà Nhạc nói xong vội liếc qua bà Diệp nháy mắt, bà Diệp thế mà ngay lập tức hiểu ý, nhanh chóng bồi tiếp

“ Bà nói đúng đấy, thuốc gì thì cũng có vài phần độc trong đó, cũng chẳng tốt lành gì lắm, sau này còn ảnh hưởng đến sức khỏe của em bé nữa. Đã xác định sẽ sinh con thì nên dùng cách khác”

Bà hiểu ý bà Nhạc, rõ ràng Diệp Hạo đã chịu nghe lời sẽ sinh con rồi, giờ không nên nặng lời thêm nữa, cứ dỗ ngọt để Diệp Hạo không tiêm thuốc nữa, chỉ cần như vậy … dù Diệp Hạo có dùng cách phòng tránh nào, bà vẫn có thể dạy Nhạc Ân luồn lách được.

Người lớn đã xuống giọng, Diệp Hạo cũng trở nên nghiêm túc hơn. Vẫn bình thản ăn cơm nhưng đầu óc anh lại suy nghĩ

‘ Thì ra đã biết mình lén đi tiêm thuốc rồi cơ à, hèn gì hôm qua đi tìm Ân Ân nói chuyện. Nhưng lời của bà và mẹ cũng đúng, đã đồng ý cho Ân Ân sinh con rồi thì phải ngừng dùng thuốc thôi, dùng cách khác …”

Không khí bàn ăn im ắng … ẩn trong nó là một cuộc đôi co quyết liệt giữa Diệp Hạo và người lớn trong nhà , nhưng ông bà ta có câu này chẳng sai ‘ gừng càng già càng cay’ , Diệp Hạo dù có thông minh tinh tế đến mấy cũng khó có thể thắng , huống hồ gì ở đây có những 4 củ gừng .

Thêm một thực tế phũ phàng nữa, rõ ràng Diệp Hạo không có duyên với con số 20.

Thêm tận mấy tháng trời nữa Nhạc Ân mới bước qua tuổi 20 thì cuộc chiến giữa Diệp Hạo và mấy lão cũng kết thúc. Một ngày mùa thu mát mẻ, Nhạc Ân đang ngồi đánh cờ với hai ông của mình thì … nôn khan.

“ Mau, mau gọi bác sĩ đến đây ngay. Không, đưa đến bệnh viện khám ngay …”

“ Bà nó, mau ra đây , bà nó, ở đâu rồi … mau mau ….”

Lúc Diệp Hạo có mặt ở nhà chính thì Nhạc Ân đã yên ổn ngồi giữa một đống người và gối ôm … Dù rằng trước đây hễ mở miệng là cứ ‘ chưa muốn sinh em bé này nọ ‘ , nhưng khi nghe tin mình đã làm cha, trái tim Diệp Hạo vẫn đập nhanh liên hồi, trong lòng trào dâng đủ loại cảm xúc khó tả, có hân hoan, có bối rối, có lẫn vui mừng.

Chuyện đời ai ngờ … Rất nhanh sau đó, Diệp Hạo đã cảm thấy ân hận vì sự vui mừng quá sớm kia. Tháng ngày mang thai của Nhạc Ân chính là những ngày tháng gian khó nhất của cuộc đời vợ chồng anh. Không những thế, tức nhất vẫn là chỉ 4 tháng sau khi Nhạc Ân mang thai, Elly cũng có bầu, Diệp Tề cũng sắp cưới , cô dâu nghe như đã có thai được hai tuần .

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 43

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here