Home Truyện Ngôn Tình Hay Vợ Ngốc – Chương 37

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 37

11
0
vo ngoc

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 37

Diệp Thiên Minh đã tỉnh lại, bác sĩ Thích ngay lập tức cho làm kiểm tra cho ông. Dưới sự chờ đợi pha lần hồi hộp của già trẻ lớn bé nhà họ Diệp, bác sĩ Thích không hề tỏ ra thần bí mà công bố ngay kết quả : Tốt , chỉ cần theo dõi thêm ở bệnh viện khoảng 1 tuần nữa là có thể xuất viện. Tất cả mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, Diệp Hạo lấy điện thoại ra thông báo cho Diệp Bảo biết, bên này, Nhạc Ân học anh lấy điện thoại ra gọi cho Elly. Còn Diệp Tề, Diệp Hạo vẫn chưa liên lạc được, đành đợi người đang ở bên Pháp kia tự gọi về, nào ngờ, tối hôm đó, Diệp Tề lại gọi về cho anh.

Lúc đó, mọi người đều ở trong phòng bệnh của Diệp Thiên Minh, có cả Elly. Diệp Hạo vừa bắt máy, đã nghe Diệp Tề nôn nóng hỏi

“ Diệp Hạo, cha thế nào rồi ??”

Thế nào rồi ư ?? Diệp Hạo không trả lời, chỉ từ vị trí cạnh cửa sổ đứng lên rồi đi đến bên giường Diệp Thiên Minh nằm giờ đã nhung nhúc 4 người bao quanh đang nói chuyện, đưa điện thoại cho ông.

Diệp Thiên Minh bất ngờ, nhìn vào cái điện thoại trước mặt lại nhìn lên khuôn mặt đang quay đi chỗ khác của Diệp Hạo, không hiểu là gì . Diệp Hạo cũng chẳng thèm chuyện, chỉ đưa tay bật loa ngoài của điện thoại , ngay lập tức, vang lên giọng nói lo lắng của Diệp Tề

“ Diệp Hạo, a lô , cậu làm sao vậy, sao không trả lời tôi … a lô ..”

“ Diệp Tề!”

“ Tề Nhi !”

“Anh kìa !”

3 tiếng nói đồng loạt vang lên, là Diệp lão, bà Diệp và Nhạc Ân. Elly thì vẫn đang thắc mắc nãy giờ, cũng nhận ra đó là anh trai của Diệp Bảo. Bà Diệp bên cạnh cô nhanh tay chụp lấy điện thoại từ tay Diệp Hạo, nói vội vào điện thoại

“ Diệp Tề, con đó có phải không?? Sao giờ mới điện thoại về cho chúng ta … Con có biết mọi người lo lắng cho con lắm không … Con có sao không ??” Vì vẫn còn ảnh hưởng bởi chuyện Diệp Thiên Minh tỉnh lại, nên giọng bà trở nên nghẹn ngào. Điều này làm Diệp Tề bên kia có chút bất ngờ, giọng anh bất giác dịu lại

“ Mẹ, con xin lỗi đã làm mọi người lo lắng. Con không sao hết mẹ ạ, mọi người đừng lo cho con “

Bà Diệp mím môi cố nén cảm xúc xuống, bên kia, Diệp Tề tiếp tục lên tiếng

“ Mẹ, cha con sao rồi ??”

Nhắc đến chồng, bà Diệp ngay lập tức nở nụ cười, nhìn sang Diệp Thiên Minh, vừa hay cũng thấy ông đang mĩm cười đưa tay về phía bà. Bà hiểu ý, liền đưa điện thoại qua cho ông.

“ Diệp Tề, cha đã tỉnh rồi, con không cần lo cho cha nữa “

Im lặng .

Diệp Tề sững sờ đến lặng cả người. Mấy ngày trước còn liên lạc được, anh biết cha anh còn khá lâu mới có thể tỉnh lại, rồi ngày nào anh cũng mong cha tỉnh sớm, nhưng đến khi nghe được giọng ông , bản thân anh không giấu nổi kinh ngạc và vui mừng. Giọng Diệp Tề run run

“ Cha, cha đã tỉnh rồi ư … tốt quá …”

Mọi người xung quanh bất giác nở nụ cười khi nghe Diệp Tề nói, Diệp Thiên Minh cũng vậy

“ Ừ, cha đã tỉnh , con cứ an tâm lo chuyện của con đi …..”

Hai cha con Diệp Tề tiếp tục nói chuyện vui vẻ, ba người phụ nữ ngồi bên giường chăm chú lắng nghe . Chỉ có một mình Diệp lão là chú ý đến có một người đang lẳng lặng đi ra ngoài: Diệp Hạo.

…………………………………………………….

“ Không muốn đối mặt hay là không dám đối mặt ??”

Diệp Hạo bị bất ngờ, anh ngẩng đầu nhìn lên người mới nói, thấy Diệp lão thì vội đứng dậy , lắc đầu cười nhạt

“ Không phải, ông biết tính tình của cháu mà “

Diệp lão đưa mắt nhìn đứa cháu cao lớn hơn mình cả cái đầu, lại nhìn đoạn hành lang trống trải cách xa cửa phòng Diệp Thiên Minh còn ông, cảm thấy buồn cười. Ngồi xuống ghế, đợi Diệp Hạo cũng ngồi xuống, ông từ từ nói

“ Buông bỏ được là tốt lắm rồi, còn cháu và cha cháu có gần gũi nhau được hay không, thì ta tùy vào 2 đứa vậy. Chỉ là ta không ngờ được, cháu có thể buông bỏ dễ dàng như vậy đấy “

Mấy ngày ở bệnh viện này, Diệp lão có thể thấy được sự quan tâm của Diệp Hạo dành cho cha mình, Diệp Hạo và bà Diệp cũng sống an ổn với nhau , qua đó ông biết, Diệp Hạo thật sự đã tha thứ cho cha. Nhưng tha thứ là một chuyện, đối mặt với nhau lại là chuyện khác, nhất là đối với mấy đứa con cháu nổi tiếng là lạnh lùng của ông , chuyện đối mặt càng quá khó khăn, thôi thì cứ để tự nhiên đi vậy.

Diệp lão chỉ bất ngờ một điều, Diệp Hạo buông bỏ quá khứ thật dễ dàng, ông đã nghĩ, có khi cả đời Diệp Hạo sẽ không tha thứ cho Diệp Thiên Minh. Khi Diệp Hạo quyết định đi du học, ông đã biết khả năng anh quay về nước là rất thấp. Quả vậy, 8 năm ở nước ngoài, mỗi năm anh chỉ về mấy ngày để viếng mộ mẹ, rồi dành ra đúng một ngày để qua thăm ông, xong lại về Anh , cứ như nước Anh mới chính là quê hương của anh vậy. Vậy mà đến khi Diệp lão dường như đã chắc chắn Diệp Hạo đã định cư ở bên Anh, thì anh lại quay về, lần quay về đó, anh ở lại khá lâu … Ông hiểu ra, anh quay về chính là để giải đáp những khúc mắc còn ở trong lòng.

Ông đã tính lựa chọn một thời điểm thích hợp để nói chuyện với Diệp Hạo rồi, chỉ là chọn mãi không được, nào ngờ , tai nạn của Diệp Thiên Minh lại là ‘ thời điểm thích hợp’ đó, không cần ông phải nói gì, Diệp Hạo đã tự tha thứ tất cả.

Cuộc đời thật lạ lùng như vậy, khi ta muốn buông bỏ thứ gì đó mà mãi không thể nào buông bỏ được, đến khi ta nghĩ ta không thể nào buông bỏ thì ta lại nhận ra, ta vốn đã buông bỏ từ bao giờ.

Diệp lão chìm trong suy ngẫm lang man, đợi mãi mới thấy Diệp Hạo ngồi bên cạnh ấp úng trả lời

“ Cháu … Mẹ cháu đã mất lâu rồi … Nhưng cha cháu vẫn còn đó , cháu … cháu …”

Cháu không muốn phải ân hận chứ gì ?? Diệp lão thấy Diệp Hạo ngập ngừng, đưa tay qua vỗ lưng anh ý bảo không cần nói tiếp nữa. Nói chừng đó cũng đã đủ cho ông hiểu rồi mà. Hơn nữa, còn làm cho ông thấy rất vui mừng , một niềm vui khó nói thành lời, con cháu thương yêu nhau chính là nguyện ước của bậc cha ông như ông mà. Diệp lão vừa gật gù vừa nói

“ Khá lắm Hạo nhi, cháu có biết, cháu nói ra điều đó làm ông rất vui không ?? , ông cả đời cũng chỉ mong có như vậy … “ đang nói thì Diệp lão chợt ngừng lại, quay ngoắt mặt sang nhìn Diệp Hạo, híp mắt cười thần bí , hỏi anh

“ Này, cháu có biết tại sao cháu lại dễ dàng bỏ qua mọi chuyện như vậy không ??” Diệp lão đoán là Diệp Hạo sẽ không biết, quả nhiên, đứa cháu trai thông minh của ông nhìn ông rồi lắc đầu ngơ ngác , Diệp lão đắc ý , đưa tay vỗ lưng Diệp Hạo bồm bộp, vừa cười vừa trả lời một câu đầy ẩn ý

“ Ha ha, thằng nhóc, cháu nên cảm ơn ông cháu đi, chọn cho cháu một cô vợ tuyệt vời như thế mà”

Vợ ? Ân Ân ? ? Liên quan gì nhỉ ? ? ? Diệp Hạo cau mày khó hiểu , nhưng ngay lập tức lại hiểu ra liền, nhìn đôi mắt tự đắc của ông nội mình, anh chỉ biết mĩm cười thay câu trả lời. Anh hiểu ý ông rồi, ông ngụ ý rằng chính là nhờ có Nhạc Ân bên cạnh, tâm tình anh có sự thay đổi lớn, thế nên mới có thể buông bỏ tốt đẹp được như thế này .

Ông nội anh đã không hề nói sai . Từ khi gặp được Nhạc Ân, anh thấy mọi thứ xung quanh mình thay đổi khác hẳn , những suy nghĩ muộn phiền cũng không tồn tại lâu, anh có nhiều cảm xúc hơn, nói nhiều hơn, biết quan tâm nhiều hơn …. Tất cả, chỉ có Ân Ân của anh mới mang đến cho anh được , có cô, anh có cả thế giới tươi đẹp…

Ân Ân ….

Nhắc đến Nhạc Ân, Diệp Hạo hoàn toàn chím đắm trong hạnh phúc, đôi mắt rũ xuống nhìn không rõ tâm tư, nhưng khóe miệng cong cong đủ tố cáo tâm trạng của anh. Diệp lão ngồi bên đợi Diệp hạo đáp lời thấy cháu mình đã ‘ thăng hoa ‘, có lẽ không còn tâm trí nói chuyện với ông nữa, cũng không quấy rây, chính mình cũng ngồi tự kỷ, tự khen bản thân mình tiếp , ông vẫn luôn tự hào về cô cháu dâu Nhạc Ân đáng yêu của ông mà.

Hai ông cháu cứ thế im lặng được một lúc, cho đến khi, từ đàng xa vang lên tiếng gọi nũng nịu

“ Andy ! Ông nội ! Hai người làm gì thế ??”

Diệp Hạo nghe tiếng Nhạc Ân là lập tức ngẩng đầu, thấy cô đã chạy đến gần chỗ anh, vội đứng dậy

“ Sao lại ra đây, ở trong phòng mà chơi “ Diệp Hạo giang tay đón lấy Nhạc Ân vừa nhào tới, đợi cô đứng vững lại mới nói, giọng yêu chiều nhẹ nhàng

Nhạc Ân được ôm cũng vòng tay ôm lấy hông Diệp Hạo, úp mặt vào ngực anh lắc lắc đầu, giọng nhõng nhẽo “ Không , đi tìm Andy thôi, không có Andy, buồn lắm …” Nói xong càng siết chặt người Diệp Hạo lại, mũi hít hít cọ vào ngực anh.

Trái tim Diệp Hạo nhũn ra, không quan tâm Diệp lão ở sau lưng đang nhìn vào mình, đưa tay kéo đầu Nhạc Ân ra, ôm mặt cô hôn thật mạnh lên trán, thở một hơi rồi thì thầm

“ Vợ ngốc, anh chỉ ngồi ngoài này nói chuyện với ông nội thôi mà, anh sẽ không đi đâu xa hết. Lần sau, không cần phải đi tìm anh, hiểu chưa nào ?”

Nhạc Ân nghe xong thì chu môi lên, ra chiều không đồng ý, càng nhõng nhẽo hơn nữa

“ Không thích, không cho Andy đi đâu hết …. Andy ngồi trong phòng rồi nói chuyện với ông cũng được mà , sao phải đi ra đây … Nếu không ….” Nhạc Ân nghĩ ra được cách hay , mắt mở to nhìn Diệp Hạo hí hửng nói “ Andy đi ra ngoài nói chuyện, thì phải cho Ân theo nữa, nha nha Andy …. Nha nha ông nội …”

Sao tự dưng lại có ông nội anh vào đây nhỉ ?? Diệp Hạo dở khóc dở cười, yêu chiều vuốt tóc cô vợ , đang muốn trả lời gì đó, thì đã nghe thấy tiếng cười thoải mái từ sau lưng của Diệp lão

“ Ha ha, Tiểu Ân , cháu cần gì phải làm thế , chỉ cần cháu lấy một sợi dây rồi cột tay hai đứa vào với nhau, thì Diệp Hạo sao mà chạy đi đâu được “

Ồ, cách hay quá nhỉ . Diệp Hạo bật cười với lời trêu đùa của ông mình, lại nhìn khuôn mặt đang tỏ ra nghiền ngẫm của Nhạc Ân, nụ cười chợt cứng lại đầy lo lắng, ai chứ vợ anh là không ngần ngại gì mà làm theo cái cách kì quái đó. Quả nhiên, Nhạc Ân reo lên đầy vui mừng, nắm lấy tay Diệp Hạo hăng hái

“ Andy, chúng ta đi kiếm sợi dây đi, buộc tay lại ….”

“ A ha ha ha …” Diệp lão vỗ ngực cười sặc sụa

Ha ha … Diệp Hạo mếu miệng cười khổ trong lòng. Vợ yêu thật đáng yêu quá mà.

……………………………………………………

Tin tức Diệp Thiên Minh tỉnh lại không được công bố ra bên ngoài. Bác sĩ đến khám và người nhà họ Diệp đều duy trì công việc hàng ngày như bình thường, không giấu diếm nhưng cũng không một ai bên ngoài biết gì.

Mà hiện tại, bên ngoài cũng đang có đủ chuyện để thoải mái mà bàn tán rồi. Vụ việc ở tỉnh Q lại có thêm diễn biến mới, như mọi người mong đợi, đối thủ của Diệp gia đã chính thức xuất hiện, mà vừa xuất hiện, đã công bố ngay tin tức bọn họ đang đàm phán với thương nhân người Pháp bí ẩn , dự kiến đến 90 % là mua được quyền khai thác vùng núi phía Đông kia.

Ngay lập tức, toàn bộ mặt báo đều giật tít

“ Đối thủ lợi hại nhất của Diệp gia đã ra tay, một lần nữa đuổi theo sát nút Diệp gia. Liệu lần này, vị trí đứng đầu mới được bảo toàn kia, có thể nào lại bị đe dọa lần nữa hay không ??”

………………………………………………..

“ Vị trí đứng đầu ư ?? Con không hề biết chúng ta có cái vị trí này từ lúc này đấy “ Diệp Thiên Minh trào phúng cười, gấp tờ báo qua lại rồi bỏ qua một bên, ông đón lấy ly nước bà Diệp đưa cho ông.

“ Còn ai giỏi phong mấy cái danh hảo đó hơn tụi nhà báo nữa “ Diệp lão ngồi bên cửa sổ cũng nhàn nhạt trả lời con mình, bản thân ông tự biết vị thế của Diệp gia , nhưng ông và các con cháu chưa bao giờ tự truyền tụng chính mình, những điều mà báo chí nói hoàn toàn do bọn họ tự xây dựng lấy mà thôi.

Diệp lão đợi Diệp Thiên Minh uống xong thuốc, tiếp tục nói chuyện

“ Bên Diệp Bảo thế nào rồi ?”

“ Nó nói với con, 3 ngày nữa bọn chúng giao tiền “

“ 3 ngày nữa sao ??” Diệp lão trầm ngâm, khuôn mặt nghiêm túc, nhấn giọng với Diệp Thiên Minh “ Nhắc nó cẩn thận cho ta, chuyện lần này không còn là đấu đá thương trường đơn thuần nữa đâu đó “

“ Vâng, con đã nhắc nó cẩn thận rồi “

Diệp lão nghe câu trả lời thì gật đầu, thở dài một hơi, ông lẩm bẩm

“ Tào Bính, không thể tha thứ được rồi “

Diệp Thiên Minh nghe Diệp lão nhắc cái tên Tào Bính, cũng muốn thở dài theo. Đưa mắt nhìn ra cửa sổ , chỉ thấy một bầu trời mùa đông âm u lạnh lẽo, lòng ông cũng chợt lạnh lại.

3 ngày nữa, ông nhất định phải chấm dứt đoạn quá khứ kia. Trả lại yên bình cho gia đình ông.

…………………………………………………………………

“ Sao các anh lại không cho tôi vào, tôi là vợ của Diệp Bảo, thiếu gia của các anh đấy “

Chu Lệ Băng khó hiểu nhìn hai người vệ sĩ cao lớn đang đứng chắn trước lối ra vào khu phòng bệnh VIP ,t rời bên ngoài lúc này đang có mưa phùn, lạnh giá vô cùng, cô mặc bên ngoài một chiếc áo lông đen quý phái, gương mặt dưới tiết trời giá rét vẫn ửng hồng xinh đẹp , lời nói dù gay gắt nhưng vẫn dịu dàng dễ nghe như cũ. Vậy mà đối lại, hai người vệ sĩ kia vẫn đứng im như tượng, giọng đều đều trả lời

“ Tiểu thư, xin cô về cho, không có lệnh từ cậu Diệp Bảo, dù có là ai, chúng tôi cũng không dám cho vào “

“ Các anh …” Chu Lệ Băng nghẹn họng, cô là vợ của Diệp Bảo đấy, chẳng lẽ chỉ vào thăm cha chồng bị ốm thôi mà cũng cần có sự cho phép của chồng sao, không quá vô lí à. Chu Lệ Băng buồn bực thực sự, giờ ở nhà chính Diệp gia, ai ai cũng nghe theo lời cô nói, vậy mà ở đây, cô chịu thua 2 người vệ sĩ này. Quay lưng lại, cô đưa tay vào túi xách lấy điện thoại, bấm số Diệp Bảo, thế nhưng, mãi không có ai bắt máy.

“ Anh ấy không bắt máy, chắc đang bận việc rồi, các anh cứ để tôi vào đi, tôi sẽ nói với anh ấy sau …” Chu Lệ Băng nén nỗi thất vọng trong lòng, quay người tươi cười thương lượng lại. Cuối cũng vẫn chỉ buồn bực mà đón nhận cái lắc đầu cương quyết của hai người vệ sĩ.

Bước từng bước chán chường đi về bãi đỗ xe, Chu Lệ Băng miên man suy nghĩ mọi chuyện. Tại sao lại không cho cô vào ? Là thật sự không biết cô chính là vợ Diệp Bảo ? Không đúng, cả thành phố A, ai ai chẳng biết, lí nào mấy người đó không biết . Vậy thì tại sao ??

Kể từ khi Diệp Bảo rời đi tỉnh Q, chưa một lần anh điện thoại về cho cô hỏi tình hình, nhưng cô cũng biết là do anh bận. Dù vậy, lòng cô ngập tràn bất an.

Mấy hôm nay, cô đọc báo thấy Diệp Bảo đã thành công cứu được Diệp gia, không những thế , còn thành công hơn cả tưởng tượng của cô. Lòng cô càng bất an.

Giờ đây, cánh nhà báo đã không còn tụ tập trước cổng Diệp gia nữa rồi, cô nghĩ đến chuyện nên thăm cha chồng của cô, dù cô đang thay bà Diệp quản lý gia đình, nhưng đó là phận sự của cô, mà cái chính là đến thăm dò mọi chuyện ra sao, vậy mà họ không cho cô vào. Lòng cô dấy lên sợ hãi.

Kể từ cái ngày quyết định nói ra bí mật chuyện Diệp Bảo đi tỉnh Q kia, cô dần dần trở nên hoang mang. Làm cho Diệp gia thảm bại, để cha cô đi lên, hay là ủng hộ Diệp gia, cha cô không có tổn hại nào … Cái nào cũng làm cô rối bời. Để bây giờ, chính cô phải tự hỏi mình : ta đang làm gì, ta đang ở đâu, ta là ai , là Chu tiểu thư hay Diệp Thiếu phu nhân , và ta muốn đến cuối cùng là gì ???

Muốn điều gì ư ?? Diệp Hạo đã từng nói với cô , rốt cuộc cô muốn cười Diệp Bảo là vì điều gì , cô đã tự trả lời cho mình, đã cố lấy niềm tin mong manh muốn nói chuyện nghiêm túc với Diệp Bảo, nhưng để rồi kết quả sao đây : cô tự đẩy mình trở lại với câu hỏi ngày đó , mà hơn thế, cô chẳng còn câu trả lời nào nữa.

Cô muốn gì ?? Giờ cô không biết là mình muốn chính xác điều gì, cô chỉ biết, cô muốn gặp Diệp Hạo, nghe thật trớ trêu làm sao …

Trong lòng cô, vẫn còn một chút ý niệm không muốn từ bỏ thứ gì đó, cô biết, cô có lạc lối giữa sương mù, điều cô không muốn từ bỏ nhất chính là Diệp Hạo, dù biết rằng tìm anh cũng chẳng ích gì, nhưng thật sự cô rất hối tiếc.

Đến cạnh chiếc xe của mình, Chu Lệ Băng mở cửa ngồi vào, nhưng cô không lái xe đi mà lấy điện thoại ra, bấm một phím tắt…

……………………………………………………………………………………………

Lúc này, Diệp Hạo đang ở phòng bên cạnh phòng bệnh Diệp Thiên Minh cho Nhạc Ân ăn sáng. Đã là 9 giờ sáng, nhưng do Nhạc Ân hồi tối ngủ muộn nên giờ cũng dậy muộn, ăn sáng cũng muộn theo. Đã vậy, cô vẫn như mấy ngày trước, dán mắt vào quyển truyện , chỉ há miệng chờ Diệp Hạo đút.

“ Không cần đọc nữa đâu, cha đã khỏi bệnh rồi mà “ Diệp Hạo thở dài, đưa tay lau khóe miệng của Nhạc Ân, lại làm cô choáng tầm nhìn ,bị cô không thương tiếc chu môi bất mãn, gạt tay anh ra, mắt vẫn không rời khỏi cuốn truyện, nói

“ Ân thích đọc mà, truyện hay lắm a … Elly nói sẽ mua nhiều cho Ân …”

Cái gì ??? Diệp Hạo chớp mắt sững sốt . Mới có mấy quyển mà đã trở nên bê tha thế này rồi, mua thêm nữa có khi vợ anh quên luôn anh mất. Vậy là sốt sắng cả lên, đang muốn lựa lời can ngăn thì thấy điện thoại trong túi quần rung lên, lấy ra xem chỉ thấy trên màn hình có một dãy số, nhưng là dãy số quen … Chu Lệ Băng gọi . Lần trước, để lừa đảo Nhạc Ân, Diệp Hạo đã đổi tên Chu Lệ Băng trong điện thoại, sau lại thấy không an toàn cho lắm, quyết định xóa luôn , giờ mới hiện ra một dãy số thế này.

Gọi làm gì vậy nhỉ ??? Diệp Hạo hơi nhíu mày, nhìn điện thoại suy nghĩ một lúc thì thản nhiên đút lại vào túi quần … nhìn qua Nhạc Ân, híp mắt tiếp tục suy nghĩ cách giải quyết vấn đề của vợ mình …

Chiếc điện thoại rung đến lần thứ ba thì không rung nữa , vậy mà Diệp Hạo vẫn chưa tìm ra cách nào. Ham học là tốt, anh nỡ lòng nào làm hỏng sự nghiệp học hành của vợ , nhưng mà, nhưng mà …. Diệp Hạo rối bời, suy nghĩ lui suy nghĩ tới quyết định không muốn suy nghĩ nữa , cho vợ ăn hết rồi tính tiếp .

“ Ăn tiếp nào Ân Ân “

….

Đút , đút và đút … Diệp Hạo hoàn toàn xem mấy cuộc điện thoại vừa rồi của Chu Lệ Băng là gió thổi mây trôi. Chỉ chăm lo ‘hầu hạ ‘ cô vợ nhỏ.

Có những chuyện, Diệp Hạo đã xếp nó vào mục không đáng quan tâm nữa rồi. Chỉ là , Chu Lệ Băng vẫn một mực muốn gặp anh ….

…………………………………………………………………………………..

Sau mấy ngày dài ăn ở luôn ở bệnh viện, hôm nay Diệp Hạo quyết định đưa Nhạc Ân về nhà ngủ. Thứ nhất, cha anh tiến triển rất tốt, thứ hai, vợ anh có cố gắng mấy cũng không thoát khỏi sợ hãi lúc ban đêm khi ở đây. Thứ ba …. Cha anh nằm viện nửa tháng là anh ôm vợ ngủ chay đúng nửa tháng … Không thể nào nhịn nổi nữa rồi, aiz .

8 giờ tối, Diệp Hạo dắt Nhạc Ân đi một mạch xuống bãi đỗ xe với niềm hân hoan khó tả , khiến cho Nhạc Ân đi bên cạnh cũng nhận ra vẻ mặt kì dị của anh. Dù vậy, Nhạc Ân nào biết được trong đầu ông chồng nhà mình đang nghĩ đến cái gì, nhưng mà , có một bất ngờ lớn , khiến cô ngay lập tức liếc qua Diệp Hạo cũng đang cứng người bên cạnh.

Bên chiếc xe của Diệp Hạo, Chu Lệ Băng đang dựa vào đó chờ đợi, đương nhiên là chờ đợi Diệp Hạo rồi

“ Chào anh, chào chị dâu …” đứng thẳng người rồi mĩm cười , giọng Chu Lệ Băng nhẹ nhàng vang lên , không đợi Diệp Hạo mở miệng, cô nói tiếp “ Em có thể nói chuyện với anh một lúc được không ??”

Diệp Hạo nghe vậy, đôi mắt bỗng chốc rũ xuống, trong lòng oán thầm chính mình, biết vậy khi sáng nghe điện thoại có phải đã tốt rồi không, đâu để phải gặp nhau trước mắt Nhạc Ân thế này. Thở dài, Diệp Hạo không vội đáp lời Chu Lệ Băng, chỉ siết chặt bàn tay đang nắm của vợ mình, kéo cô đi vòng qua phía ghế phụ bên kia xe, mở cửa xe, ôm cô lên cho ngồi vào, cuối cùng là nở nụ cười tươi nhất của mình, xoa đầu Nhạc Ân nói

“ Ân Ân, ngồi đây đợi anh một lát , anh nói với cô ấy vài câu, nhé ??”

Thấy Nhạc Ân bĩu môi, tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu, Diệp Hạo bật cười khẽ, đưa tay véo má cô một cái rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa xe lại. Quay người, mặt Diệp Hạo trở về với vẻ vô cảm , đút hai tay vào túi quần, Diệp Hạo từ từ dời bước đến trước mặt Chu Lệ Băng, im lặng đợi cô nói trước.

Chu Lệ Băng đương nhiên có nghe thấy lời Diệp Hạo nói với Nhạc Ân, dù không thấy mặt anh lúc đó, nhưng cô biết chắc chắn anh đang cười. Vậy mà, giờ đứng trước mặt cô, cô chỉ thấy sự lạnh nhạt rõ ràng … Anh đứng đó, cao ngạo, thờ ơ và xa cách … như lần đầu tiên cô thấy anh ở Ý … phải chăng, đi một vòng, cô trở lại làm người xa lạ đối với anh rồi

“ Lúc sáng … em … em có đến thăm cha … không hiểu sao , lại bị chặn lại …”

“ Nếu là chuyện này, thì tôi không biết gì, em thử gọi cho Diệp Bảo xem sao.”

“ Em đã gọi , nhưng anh ấy không bắt máy …”

“ Vậy tôi càng không biết, mọi chuyện ở đây do Diệp Bảo quyết định mà “

“….”

“ Nếu không có chuyện gì khác, tôi về trước “

“ Anh , khoan đã …” Chu Lệ Băng cuống lên, vội bước nhanh tới nắm lấy cổ tay Diệp Hạo, đôi mắt ngập nước nhìn anh chằm chằm

Diệp Hạo cũng nhìn Chu Lệ Băng, thở dài , anh muốn kéo tay thoát khỏi bàn tay cô, nhưng lại bị giữ chặt hơn. Chu Lệ Băng nghẹn ngào

“ Có phải anh và Diệp Bảo đã biết gì rồi đúng không ?? Có phải anh và anh ấy lừa dối em đúng không ?? Có phải em chỉ là một kẻ ngốc không biết gì, đúng không anh ?? Anh , anh nói đi, em thật khó chịu, em không hề biết gì hết, em thấy rối bời lắm …” Chu Lệ Băng càng nói, nước mắt càng rơi thêm , dần dần cả khuôn mặt cô đã ướt đẫm

“ Tôi đã từng nói với em “ Diệp Hạo nhìn thẳng vào mắt Chu Lệ Băng, nhấn mạnh “ Tự bản thân em phải suy nghĩ cho chính mình, đừng để đến lúc phải ân hận. Lệ Băng , tôi không lừa em, tôi cũng không việc gì phải lừa em. Em nghe cho kĩ, sau này đừng tìm tôi để hỏi những chuyện này nữa. Em có thể tự trả lời cho nó đấy “ Nói xong, Diệp Hạo dứt khoát kéo tay mình ra, bước tới phía trước , lúc đi ngang qua Chu Lệ Băng, giọng cô lại vang lên, bi thương tuyệt vọng

“ Anh rất yêu cô ấy, quả thật anh rất yêu cô ấy. Trước đây, em là người đặc biệt nhất của anh cơ mà, sao giờ đây anh lại yêu cô ấy. Nếu như … nếu như … em không nghe theo cha mẹ, có phải giờ đây, người ở bên anh vẫn là em , chúng ta có khi đang sống rất hạnh phúc …là em tự đánh mất tình yêu của mình … là em …”

Chu Lệ Băng đang nói bỗng im bặt, cô nghe thấy tiếng cửa xe đóng sập phía sau lưng mình, sau đó , chiếc xe của Diệp Hạo từ từ rời khỏi chỗ đậu …

Nhẫn tâm …

Chu Lệ Băng ngớ ra , Diệp Hạo và cô, có thể dùng hai từ ‘ tình yêu’ sao ?.

……………………………………………………………………….

Diệp Hạo càng ngày càng giỏi về tốc độ ‘ đổi mặt ‘, mới khuôn mặt lạnh lùng đó thôi, lên xe cái là trở về khuôn mặt tươi cười , nhìn Nhạc Ân bằng ánh mắt yêu thương vô hạn. Nhưng mà , vợ anh lại đang nhìn thẳng phía trước, không thèm nhìn anh a.

Ghen rồi !!!

Ha ha, Diệp Hạo cười thầm cả đoạn đường về nhà, hào hứng chơi trò im lặng với Nhạc Ân. Mất công hồi nãy anh sợ cô nghi ngờ này nọ, giờ thấy khuôn mặt bí xị của cô, anh nhận ra lâu lắm rồi không thấy cô có thái độ thế này với anh.

Chiếc xe đã dừng trước cổng nhà, Diệp Hạo thản nhiên xuống xe mở cổng, thản nhiên lái xe vào sân, thản nhiên xuống xe mở cửa nhà , thản nhiên đi qua mở cửa xe cho Nhạc Ân , giả lơ đôi mắt đang liếc mình giận dỗi, lại thản nhiên đi vào nhà , bật điện ,cởi giầy , đi vào …. Bất chợt áo anh bị kéo lại, sau lưng có giọng nói buồn bã

“ Andy, Andy nói chuyện gì vậy ??”

Cuối cùng cũng hỏi rồi …. Diệp Hạo quay lưng, chớp mắt khó hiểu, hỏi lại

“ Nói gì là sao ?? “

Nhạc Ân hơi lên giọng

“ Andy nói chuyện hồi nãy kìa … với người đó …”

DIệp Hạo à một tiếng

“ Chẳng có gì, chỉ là ….”

“ Chỉ là sao ?” Nhạc Ân vội hỏi

“ Chỉ là ….”

“ Chỉ là sao, Andy nói đi …” Nhạc Ân càng nắm chặt áo Diệp Hạo, lắc lắc tỏ vẻ nôn nóng

“ CHỉ là …”

“ Andy … đáng ghét nha “ Nhạc Ân thở hừ hừ ….

“ Chỉ là …”

Nhạc Ân từ bỏ, miệng mếu lại, buông áo Diệp Hạo ra, mắt to rưng rưng nước mắt uất ức, vừa muốn bước đi đã bị Diệp Hạo mạnh mẽ ôm chặt lại, đôi môi bị anh hôn mạnh mẽ…

“ Vợ ngốc … đã nói là không ghen nữa mà , sao giờ lại ghen, lại giận anh …” Diệp Hạo luyến tiếc rời khỏi môi Nhạc Ân, vừa mút mát vừa hỏi , lại chừa một khoảng cách nhỏ cho cô trả lời, nhưng cô vợ anh lần này giận thật sự rồi, chỉ nhắm mắt mặc anh hôn rồi nói, không thèm hé miệng nữa

Diệp Hạo nheo mắt nhìn Nhạc Ân , nhếch miệng nguy hiểm, tưởng như vậy là qua được sao , anh còn giữ chiêu quyết định đây

“ Ân Ân ..” Giọng Diệp Hạo nhẹ thênh, như thì thào “ Giận anh thật rồi sao, anh sẽ lo lắng lắm đấy “

Quả nhiên, hiệu quả thay đổi hắn. Nhạc Ân trong lòng anh bỗng chốc cứng người lại, he hé mở mắt,cô vội lắc đầu

“ Không giận mà …”

“ Thật sao ?? “

“ Thật mà. “

Thật mà . Sao nghe giọng gắt gỏng thế nhỉ, còn dám bảo là thật, Diệp Hạo tiếp tục trêu đùa

“ Vậy thì …. Anh không cần nói ra lúc nãy anh đã nói chuyện gì với Chu Lệ Băng nhé, được không ?”

Nhạc Ân bất giác mở lớn mắt nhìn anh, nhìn một lúc thì rủ mắt xuống, cả người ĩu xìu, giọng nói cũng ĩu xìu

“ Andy không cần nói nữa đâu …”

Ủa ??? DIệp Hạo hơi kinh ngạc, cứ tưởng cô sẽ tiếp tục giận dỗi chứ. Khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, mắt nhìn đi chỗ nào mà không nhìn anh,cả người buông thỏng mặc cho anh ôm lấy … nhìn sao thấy ngứa lòng thế này

“ Ân Ân ngốc, cô ấy tìm đến hỏi sức khỏe của cha thôi mà. Diệp Bảo biết em không thích cô ấy, không cho cô ấy vào thăm cha , vậy là cô ấy muốn đến xin lỗi em đấy , nhưng anh nói Ân Ân của anh sẽ không cần lời xin lỗi đó “ Diệp Hạo nhẹ nhàng giải thích, không phải anh đang nói tốt cho Chu Lệ Băng, mà anh đang lấy lòng cô vợ yêu của mình. Khi trêu cô ,mục đích của anh là thấy cô giận dỗi, chứ phải thấy khuôn mặt buồn bã này, anh chịu không nổi . Cô buồn, lòng anh đau.

Sao ?? Nhạc Ân nghe xong hơi bất ngờ, là như vậy sao. Môi từ từ chu lên , Nhạc Ân len lén đưa mắt nhìn khuôn mặt Diệp Hạo dò xét sự thật, chỉ thấy anh đang nhìn mình mĩm cười , ý nói ‘ tin anh đi, anh nói thật mà ‘ . Nhạc Ân đơn thuần ngay lập tức đổi tâm trạng, trong lòng bất chợt dâng lên cảm xúc tự đắc, miệng mím lại, giọng nói đã có tinh thần hơn

“ Người đó nói thế ư ??” lại nâng mắt nhìn Diệp Hạo một cái, nói nhỏ “ Andy. Đó là tiểu tam đó nha, sẽ cướp Andy đi, không thích đâu, không cho Andy đến gần đâu …”

Cướp ?? Diệp Hạo bật cười, tiếp tục lấy lòng Nhạc Ân

“ Anh biết rồi, sẽ không đến gần nữa, được chưa nào “ Ai dám cướp anh, anh sẽ liều mình chống cự , cả đời chỉ đeo bám vợ anh mà thôi. Diệp Hạo thở dài , anh đúng là đầu óc bị chập ở đâu đó rồi, dạo này, mấy cái suy nghĩ như vậy cũng nghĩ ra được. Nhìn cô vợ đang rũ mắt cười tủm tỉm vì vui vẻ, Diệp Hạo nheo mắt lại …. Nãy giờ tốn một đống thời gian trêu đùa vậy là đủ rồi, đến lúc … ăn vợ thôi …

Nói là làm, Diệp Hạo cúi đầu xuống, hai bàn tay nằm sau lưng Nhạc Ân lặng lặng chia nhau hành động , môi nhẹ nhàng dán lên môi nhỏ hồng , từng chút từng chút mút nhẹ. Anh thấy cô vợ mình vui quá mà quên trời quên đất luôn, mặc kệ anh hôn , chỉ ngửa đầu buông nhẹ mí mắt , trông có vẻ hưởng thụ. Dáng vẻ này của Nhạc Ân khiến cho Diệp Hạo trong phút chốc trở nên nóng bừng bừng, mắt nhắm lại, đôi môi anh cũng không còn nhẹ nhàng nữa …

Diệp Hạo cứ hôn Nhạc Ân mãi không ngừng nghĩ, càng lúc càng mạnh hơn, càng lúc càng sâu hơn , tham lam mà gặm cắn ,một tay anh giữ gáy cô, một tay thì chạy loạn … Nhạc Ân lúc đầu còn cố gắng rên hừ hừ để phản đối, giờ này thì hoàn toàn buông thả bản thân trước một Diệp Hạo lì lợm …

Đến khi Diệp Hạo buông môi ra, cả hai cũng đã thở hỗn hển mãnh liệt. Trong đôi mắt Diệp Hạo hiện lên khuôn mặt ửng hồng xinh đẹp , ánh nhìn của anh chỉ chứa đựng toàn si mê … Đứng nhìn một lúc, Diệp Hạo đưa tay tới khóa chặt cửa nhà lại, lại vươn tay tắt công tắt đèn , anh bế Nhạc Ân lên

“ Vào phòng rồi tiếp tục nào ….”

Tiếp tục gì thế ?? Nhạc Ân bị nụ hôn dài làm cho ngẩn ngơ, cố dùng một chút tiềm thức còn sót lại, cô nhận ra , hôm nay có gì đó kì lạ mà cô không thể nghĩ ra đó là gì … Đang suy ngẫm, Nhạc Ân thấy mình được đặt lên giường , được cởi áo quần ….

Mọi suy nghĩ tạm ngừng…

……………………………………………………………………..

Bóng đêm lạnh lẽo đã ngập tràn khắp thành phố, trời cũng lác đác mưa . Dù vậy, phòng ngủ của hai vợ chồng Diệp Hạo vẫn nóng hừng hực .

“ Có mệt lắm không ??”

Nhạc Ân mệt mỏi giương mắt nhìn cái kẻ mới hỏi ra câu đó, đây đã là lần thứ ba, Diệp Hạo hỏi cô như vậy. Hai lần trước hỏi xong, dù cô gật đầu hay lắc đầu , anh đều nhào vào mà lăn lộn lại. Lần này thì sao đây?? Mới xong thôi á … Cô không chịu nỗi nữa đâu. Vậy là mếu miệng ủy khuất, đưa cánh tay vô lực lên đấy khuôn mặt đang kề sát mình ra , nhưng mà đẩy không nổi, lại còn cả thân hình to lớn đang đè lên người nữa , làm sao đây ??

“ Ghét… mệt lắm …. Andy hư …. mai không cho ngủ với Ân đâu”

Sợ quá nhỉ … Diệp Hạo lòng tràn trề thỏa mãn cười thầm khinh bỉ cô vợ dám mạnh miệng của mình. Để xem, ngày mai có dám không cho anh ngủ cùng không đây. Nhưng mà, nghe giọng cô mệt đến mức đã khàn khàn, Diệp Hạo thấy thương tiếc. Khẽ lật người nằm bên cạnh Nhạc Ân, Diệp Hạo đưa tay vuốt tóc cô yêu chiều, anh nhẹ nhàng an ủi

“ Anh xin lỗi mà, lần sau sẽ không làm em mệt nữa đâu, giờ thì ngủ đi, ngoan “

Lại còn lần sau nữa cơ đấy ?? Diệp Hạo mặt dày tỉnh bơ ôm Nhạc Ân đang lườm anh vào lòng, vỗ nhẹ lưng cho cô mau vào giấc ngủ. Nhạc Ân vốn đã mệt lắm rồi, dù có bức xúc với câu nói của Diệp Hạo cũng chỉ để trong lòng , mai dậy rồi tính sau, hai mắt nhíu lại, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.

Trước khi thật sự ngủ, cô chợt nhớ ra , ngày hôm nay cô cứ cảm thấy kì lạ, thì ra chính là vì chuyện này đây. Hóa ra, đã lâu rồi, Diệp Hạo quên mất làm chuyện vợ chồng với cô a, hèn gì, đêm nay lại như vậy. Nhạc Ân cố rướn mí mắt lên được tí xíu, cố nắm lấy áo Diệp Hạo, cố nâng đầu nhìn vào khuôn mặt mới vừa nhắm mắt của anh, thì thào phát hiện của mình

“ Andy… đã 16 ngày … rồi a … Andy … quên làm kìa ….” Nói xong, không chịu được nữa, hai mắt nhắm tịt lại, thực sự đã ngủ mất. Để lại một Diệp Hạo đang trợn mắt vì …. nghẹn cười.

16 ngày … Diệp Hạo nhìn cô vợ đã ngủ bằng ánh mắt khâm phục, anh biết Nhạc Ân có trí nhớ tốt nhưng cũng không ngờ cô có thể nhớ rõ ràng như vậy. Chứng tỏ, cô đối với ‘ chuyện vợ chồng ‘ đã xem như chuyện thường ngày phải có rồi. Vợ anh, mọi lúc mọi nơi đều có thể làm anh phải bật cười, phải kinh ngạc …

“ Ân Ân, em biết không, anh thấy mình thật may mắn …. “ Diệp Hạo hôn nhẹ lên trán Nhạc Ân rồi thì thầm .

May mắn ….

Diệp Hạo đang nhớ lại chuyện lúc nãy, lúc gặp Chu Lệ Băng . Không phải vì anh nghĩ về Chu Lệ Băng, mà anh đang nghĩ về những lời cô nói rồi nghĩ tới một điều kì diệu …

Quả thật, nếu không có Chu Lệ Băng, anh đã không ở lại đây lâu , và như thế, anh cũng không gặp được Nhạc Ân.

Chu Lệ Băng.

Chu Lệ Băng lừa dối Diệp gia, Diệp Hạo đã biết. Nhưng anh còn biết thêm, cô chỉ là vật trung gian để Diệp gia và kẻ địch thăm dò lẫn nhau mà thôi, nói cách khác, cô hoàn toàn bị cả hai bên lợi dụng. Cô đối với Diệp gia mà nói, cũng chỉ là một con tốt đáng thương mà thôi, mà đối với cha mẹ cô và Triệu Chương Nghĩa, giá trị của cô còn thấp hơn nhiều.

Dù vậy, quả thật nên trách cô thì đúng hơn là trách những người lợi dụng cô. Cô quá nhu nhược.

Diệp Hạo nhớ có lần Diệp Bảo đã hỏi anh vì sao ngày đó anh quen biết Chu Lệ Băng, để đến mức ai cũng nghĩ cô là người yêu của anh, mà chính Chu Lệ Băng có lẽ cũng nghĩ cô là người yêu của anh. Lúc đó, anh đã không trả lời, mà bất cứ ai hỏi, anh cũng không thể trả lời. Câu trả lời chỉ mình anh giữ trong lòng, vì nó liên quan đến mẹ anh. Đúng vậy, từ Chu Lệ Băng, anh có thể thấy được hình ảnh của mẹ mình. Chính vì lí do mà lần đấu tiên anh có thể đến gần và thể hiện ra sự quan tâm của mình đối với một cô gái xa lạ là Chu Lệ Băng ,để từ đó dung túng cho những đòi hỏi của cô, mong muốn cô được hạnh phúc .

Mẹ mất khi anh chưa kịp báo hiếu cho bà ngày nào, vô tình, anh thử đặt những yêu thương của mình dành cho mẹ lên Chu Lệ Băng, anh mong muốn mẹ hạnh phúc bình yên, thì với cô, anh cũng mong muốn như vậy, cho nên mới có chuyện, anh tha thứ cho cô rất nhiều lần.

Nhưng rồi, cô lần lượt hết lần này đến lần khác làm anh thất vọng. Anh dần dần nhận ra một điều ‘ Chu Lệ Băng không đáng để anh đặt hình ảnh của mẹ lên cô, hoàn toàn không đáng tí nào , mà cô cũng không còn những tính cách giống mẹ anh nữa…’ . Đều là do Chu Lệ Băng thể hiện bản chất nhu nhược của mình ra.

Cái ngày cha anh bị tai nạn, Diệp gia chao đảo, cô lựa chọn thông báo cho Chu Hiếu về chuyện Diệp Bảo đi tỉnh Q mà không phải là ủng hộ Diệp gia. Diệp Hạo đã hoàn toàn chết tâm với Chu Lệ Băng rồi.

Đã đến lúc Chu Lệ Băng đáng nhận sự trừng phạt cho những hành động và suy nghĩ sai trái của cô đối với Diệp gia.

……

Nói đến cuối cùng, Diệp Hạo cũng nên thật lòng cám ơn Chu Lệ Băng một lần . Vì nhờ gặp được Chu Lệ Băng, anh mới quyết định ở lại nước thêm một thời gian để đi tìm chút hình bóng của mẹ , và nhờ cái quyết định đó mà anh nấn ná được đến lúc ông Nhạc đi tìm chồng cho cháu.

Nhạc Ân với anh, dù là do hai bên ghép lại mới thành, dù là anh đã từng ‘lỡ quên ‘ cô một thời gian dài … đôi lúc Diệp Hạo cũng ân hận vì những chuyện đó …. Nhưng niềm hạnh phúc ở hiện tại cộng thêm cô cũng đã hoàn toàn thuộc về anh, đủ để anh quên đi những đoạn quá khứ đó, Chu Lệ Băng vô tình khiến anh có thể dừng bước, nhưng Nhạc Ân khiến anh phải cố ý dừng chân mình lại để ở bên cô…

…..

Nhạc Ân đã ngủ say lắm rồi, Diệp Hạo bên cạnh hết vuốt má sờ mũi, lại vuốt tóc rồi hôn hít khắp khuôn mặt mà cô vẫn không hề hay biết gì. Đêm nay, Diệp Hạo thật sự bị cô làm cho tỉnh ngủ, tâm tình hạnh phúc mãi không tan làm anh chỉ biết chống tay lên đầu mà ngắm nhìn vợ …

“ Ân Ân, anh vẫn chưa thấy mệt mà …” Diệp Hạo lại thì thầm , chỉ là nói xong thì cẩn thận xem xét Nhạc Ân đã hoàn toàn ấm áp trong chăn chưa , xem xét xong rồi thì cũng yên tâm mà nhắm mắt lại.

Ngủ thôi , anh chưa thấy mệt … nhưng mà những lần trước đó nữa anh cũng chẳng bao giờ thấy mệt … không thấy mệt cũng chẳng làm thêm được gì đâu . Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng thở dài rõ rệt …. Diệp Hạo muốn ngủ cũng ngủ không yên lại lẩm bẩm

“ Vợ ơi… biết mấy cho đủ nhỉ ….”

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 38

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here