Home Truyện Ngôn Tình Hay Vợ Ngốc – Chương 12

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 12

18
0
vo ngoc

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 12

Nhạc Ân mê man nhắm mắt, vốn lúc tối đã có khỏe rồi nhưng sáng nay đi bộ một quãng đường dài với thêm bị hoảng sợ nên bây giờ cô đương nhiên mệt mỏi mà ngủ lại. Dù vậy, chỉ cần Nhạc Ân có tỉnh lại một lúc cũng đủ để Diệp Hạo thấy an lòng hơn.

Diệp Hạo nhẹ nhàng lau xong khuôn mặt cho cô, nhìn khắp người cô một lượt, không biết đầu óc nghĩ gì mà quyết định lau cả người cho cô luôn. Diệp Hạo đứng lên vào phòng tắm vắt lại khăn, lại đi đến tủ quần áo lấy áo quần cho cô. Lúc giở tủ quần áo ra, Diệp Hạo thật sự không tin được mà phải bật cười một tiếng, cả tủ quần áo chỉ có 2 loại , một là đồ ngủ pijama đủ màu sắc , hai là đồ bộ thể thao cũng đủ màu sắc. Thì ra bấy lâu nay, cô chỉ mặc một loại đồ ngủ này ở nhà, đến bây giờ anh mới biết. Đó là do lúc trước bà Nhạc dạy Nhạc Ân mặc áo quần, cảm thấy chỉ có hai loại đó mới an toàn, tiện lợi, đặc biệt là dễ dàng mặc đối với người ngẩn ngơ như Nhạc Ân nhà bà nên quyết định chỉ cho cô mặc hai loại đó, còn mua luôn đủ màu sắc cho phong phú.

Nhưng đến khi cầm áo ngực của cô lên thì anh hoàn toàn không thể cười nổi nữa, cái này mặc sao đây?? , toàn dây là dây, chẳng biết dây nào là dây nào, Diệp Hạo nhìn chiếc áo ngực trên tay mà nhíu chặt mày, suy nghĩ có nên nhờ thím Trương vào giúp hay không nhưng nhanh chóng đá văng cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu, cô ngốc vậy còn mặc được, mà anh không măc được là sao, với lại tự dưng anh không muốn ai chạm vào cơ thể cô.

Diệp Hạo ngồi lên giường, nhẹ nhàng đỡ cô dậy ngồi tựa vào người mình, rồi vòng hai tay tới trước cởi từng hạt cúc áo một, lúc cởi xong chiếc áo ra khỏi người cô thì ý nghĩ đầu tiên của Diệp Hạo là ” da trắng mịn quá” , liền sau đó là suy nghĩ thứ hai , anh đã biết cách mặc áo ngực cho cô. Diệp Hạo vòng một tay ôm Nhạc Ân đăng trần truồng phần ngực lại để cô không thấy bị lạnh, rồi không kiêng dè gì để lau nhanh chóng, cứ từ từ tỉ mỉ lau từng chút từng chút cho cô. Lau xong mặc áo vào đàng hoàng mới lau tiếp dưới thân, anh cứ chăm chú mà lau như vậy,không hề có một chút gì lỗ mãng, khuôn mặt bình thản như lau cơ thể mình nhưng quả thật trong lòng anh đang có muôn vàn cảm xúc đang gào thét, thân hình nhỏ bé, làn da trắng mịn tuyệt đẹp không một tì vết ,anh cảm thấy cả người rạo rực, bàn tay không cầm khăn lau đang cố định thân thể cô lâu lâu lại phải vuốt ve nhẹ một chút. Nhưng anh cố nén lại, cố chịu đựng, đợi cô dưỡng sức bình thường trở lại rồi, anh sẽ tính với cô từ từ, dù sao ngày tháng còn dài, mà cô đã là của anh.

Diệp Hạo còn đang ở trong phòng với Nhạc Ân thì ngoài này Diệp lão tới. Lúc xảy ra chuyện, người của ông không có mặt nên không biết gì, hồi nãy vừa tới nơi thì nhanh nhạy ngửi được mùi tin tức liền điều tra báo cáo về cho ông, ngay lập tức ông cũng chạy đến đây. Thím Trương mở cửa thấy Diệp lão thì cả người cứng lại, bà vốn cũng hơi sợ nên không dám báo với Diệp lão,vậy tại sao bây giờ Diệp lão lại ở đây. Diệp lão chỉ nhàn nhạt gật đầu với thím Trương rồi hỏi ” Nhạc Ân sao rồi? Diệp Hạo đâu ? ”

Thím Trương nuốt nước miếng một cái mới trả lời

” Cậu ấy ở trong phòng chăm sóc cô Nhạc Ân, còn cô Nhạc Ân cũng không sao, chỉ là mệt mỏi mà thôi ” , bà chỉ biết nói ngang đó, còn chuyện của Nhạc Ân thì dài dòng lắm a.

Diệp lão nghe vậy nhíu mày đi vào nhà, tới trước cửa phòng Nhạc Ân thì đứng lại nhìn cảnh cửa chằm chằm, một lúc lâu sau mới quay đầu nhìn thím Trương ra hiệu. Thím Trương hiểu ý ông liền đi tới gõ cửa kêu Diệp Hạo.

Nghe thấy Diệp Hạo gọi ” Thím vào đi ” , mới mở cửa đứng một bên nhường đường cho Diệp lão.

Diệp Hạo không biết Diệp lão đến, lúc này anh đang từ từ lau từng ngón tay một cho Nhạc Ân, lúc nãy phải lau toàn thân trước xong mặc áo quần vào cho khỏi bị cảm lạnh ,bây giờ mới lau tay chân sau.

Diệp lão nhìn một màn như vậy không nói gì, hừ khẽ một tiếng

Lúc này Diệp Hạo mới để ý mà quay đầu, thấy Diệp lão đứng đó từ bao giờ mới đứng dậy nói

” Ông nội ”

Diệp lão đến nhìn cũng không nhìn Diệp Hạo một cái, đi tới vòng qua anh đến sát giường Nhạc Ân, nhìn khắp người cô một lượt rồi lấy tay vỗ nhẹ đỉnh đầu cô vài cái. Xong đâu đó mới quay qua nhìn Diệp Hạo nói nhỏ giọng

” Ra ngoài ” chỉ nói như vậy rồi đi ra

Diệp Hạo nhìn Diệp lão đã ra ngoài, đưa mắt nhìn Nhạc Ân một cái mới ra theo

” Ta đã suy nghĩ kĩ rồi ” Diệp lão vừa ngồi xuống ghế đã lên tiếng, nhìn nhìn vẻ mặt thắc mắc của Diệp Hạo mới nói tiếp ” Ta đã sai rồi, ngay từ đầu ta không nên ép cháu cưới Nhạc Ân, lúc đó ta vốn chỉ muốn thay thể bạn mình tìm cho con bé một người chăm sóc sau này, cũng là để chúng ta an tâm mà ra đi lúc tuổi già … ”

Dừng dừng lại nói tiếp ” Mấy ngày trước ta đã nói lại với lão Nhạc chuyện này, dù sao cháu cũng không thích Nhạc Ân nên chúng ta dự định sẽ đưa nó sang Pháp …”

Diệp Hạo càng nghe càng mù mịt, vẻ mặt không hiểu gì nhưng giọng nói đã đanh lại, cắt lời Diệp lão

” Sang Pháp ?”

Diệp lão thở dài ” Đúng, bên đó vốn có người đỡ đầu của Nhạc Ân, người đó ngày xưa vốn là quản gia của bà nội con bé, nay nói rằng con trai ông ta nguyện ý chăm sóc Nhạc Ân suốt đời ….”

Diệp Hạo nghe đến đây thì sắc mặt đã trắng bệch, không kiêng dè Diệp lão mà lớn tiếng nói

” Không ai được mang cô ấy đi đâu hết. Cô ấy là vợ cháu, mãi mãi cũng chỉ có thể là vợ của cháu, người chăm sóc cô ấy là cháu .. ”

Diệp lão cũng không nhịn được, cũng lớn tiếng nói lại

” Vợ cháu ? Cháu để con bé thành ra như thế mà còn dám nói là vợ cháu, không cần nhiều lời, vài ngày nữa ta và lão Nhạc sẽ đưa con bé đi ”

Mặt Diệp Hạo bây giờ là tái nhợt, đôi mắt sững sờ mà nhìn Diệp lão , chỉ nghĩ tại sao ông nội anh lại vô lí đến như vậy, muốn đem Nhạc Ân đi là đem đi thôi sao, anh thì sao đây. Diệp Hạo cứng họng đứng suy nghĩ, mất đi phong độ ngày thường, anh không hề nhận ra một điều, vẻ mặt Diệp lão tuy tức giận, nhưng đôi mắt nhìn cháu lại chứa đầy hả hê.

Phải một lúc lâu sau, Diệp Hạo mới từ từ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi . Lúc mở mắt ra thì đã hoàn toàn bình tĩnh, lời nói với Diệp lão cũng đã bình thản, từ tốn

” Cháu biết rồi, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Nhạc Ân cả đời này, ông nội và ông bà Nhạc đừng lo lắng nữa” Diệp Hạo đã hiểu ra Diệp lão đang cố ý, ông muốn anh nhận ra được Nhạc Ân chính là một nửa cuộc đời anh, Diệp Hạo mĩm cười lắc đầu, ông nội không biết sao, anh vốn đã nhận ra từ hôm qua rồi .

Diệp lão nhìn cháu mình bằng ánh mắt tán thưởng, khá lắm, biết chừng mực mà kìm hãm bản thân, có thể nhanh chóng trấn định lại như vậy quả không hổ là đứa cháu thông minh của ông, nhưng ngẫm lại, người có thể khiến Diệp Hạo mất bình tĩnh mà phản ứng không suy nghĩ như vậy cũng chỉ có Nhạc Ân , nghĩ đến điều đó thật làm lòng ông vui mừng vô cùng, lắc đầu thở dài một hơi nhẹ nhõm, rồi mới hướng Diệp Hạo đe dọa,

” Ta không nói chơi, chỉ cần Nhạc Ân chịu một chút khổ sở thì ta sẽ đưa nó đi” , nói xong lắc đầu cảm thán mình càng ngày càng già rồi, bày ra đủ trò thế này, cuối cùng không đành lòng với Diệp Hạo mà chốt một câu ” Nó là một con bé đáng yêu, tuy không có gì hơn mấy cô gái khác nhưng ta tin sự đơn thuần lương thiện của nó sẽ thích hợp với con, cố gắng mà chăm sóc nó ”

Diệp Hạo thản nhiên ” Vâng ” một tiếng, nhưng với tính cách của anh, tiếng ” Vâng” đó có giá trị to lớn vô cùng

Diệp lão ở lại thêm một lúc nói chuyện phiếm với Diệp Hạo, cũng chỉ là kể chuyện ngày xưa của ông với ông Nhạc, vốn ông cũng định đợi Nhạc Ân tỉnh lại, ông muốn nghe cô nói, lại muốn thấy cô tươi cười vui vẻ như lời thím Trương, nhưng không đợi nổi, đành đứng lên dặn dò Diệp Hạo nhớ mang cô về nhà chính cho ông gặp mặt rồi mới ra về.

Thím Trương tiễn Diệp lão mà trong lòng cứ trách cứ ông, cũng chẳng có gì, bà nhìn Diệp Hạo đã nhịn đói hơn một ngày, còn phải chăm sóc Nhạc Ân từ tối đến sáng , nay lại bị ông giữ lại nói chuyện lâu như vậy, aiz, cậu Diệp Hạo chắc đói chết đi rồi, bà đóng cửa lại nhanh chóng đi dọn cơm cho Diệp Hạo ăn.

Diệp Hạo đúng là đói thật, nhưng khi thím Trương dọn cơm ra mới biết là mình đã nhịn đói lâu như vậy, từ khi lên máy bay bên Anh cho đến bây giờ là đã hơn một ngày , anh chỉ mới bỏ bụng được muỗng cháo, vậy là ăn rất tích cực, ăn xong tắm rửa qua loa lại qua phòng Nhạc Ân.

——————————

Diệp Hạo lại như lúc tối qua, vén chăn chui vào, lại ôm Nhạc Ân vào lòng, tay sờ nhẹ mí mắt của cô thầm nghĩ, ngủ gì mà ngủ lắm thế, rồi đưa tay lên áp vào trán, hơi ấm, chắc cũng không bị sốt, cuối cùng kéo kéo chăn chu đáo cho cả hai mới ngủ.

Mơ hồ, Diệp Hạo thấy người trong lòng cựa quậy, anh mở mắt ra nhìn thì thấy Nhạc Ân vẫn nhắm mắt, nhưng bàn tay lại đang níu chặt áo anh, đầu nhỏ cũng dụi dụi ,Diệp Hạo buông lỏng hai cánh tay đang ôm, ngôi dậy nhìn cô.

Lúc mới đem về nhà, Nhạc Ân có tỉnh lại nhưng thật ra không nhận ra người trước mắt là Diệp Hạo, chỉ là anh ôm cô khiến cô yên tâm ngủ mà thôi, nhưng bây giờ cô mới thực sự thanh tỉnh. Nhạc Ân cảm nhận được người ôm mình, vòng tay rất ấm áp, nhưng đôi mắt nặng trĩu không chịu mở ra cho cô nhìn, nên hai bàn tay mới níu lấy áo anh mà kháng cự, Nhạc Ân biết người này chính là Andy, cô nhất định phải mở mắt.

Sau đó, bên tai vang lên tiếng nói trầm ấm

” Ân Ân, tỉnh rồi sao ?”

Nhạc Ân thực sự mở mắt ra, mở ra rồi thì chỉ nhìn duy nhất một điểm, Andy đang ở trước mặt mình, Nhạc Ân nghĩ. Lần này không cần phải đưa bàn tay xác nhận, Nhạc Ân òa lên một tiếng mà khóc , tiếng khóc không lớn, chỉ nhỏ nhỏ thều thào, Diệp Hạo thấy Nhạc Ân khóc chỉ lẳng lặng ôm cô ngồi dậy, cho cô ôm chặt cổ anh, gục mặt lên vai anh khóc, khóc ngồi sẽ tốt hơn là khóc nằm. Cũng chẳng thể trách lúc nào Nhạc Ân cũng chỉ biết khóc, một người chỉ biết chìm trong thế giới của riêng mình suốt 18 năm như cô, phương thức biểu hiện cảm xúc rất đơn thuần, cô cũng chẳng biết những thứ tình cảm trong lòng mình là gì nữa, vui vẻ thì nở nụ cười, buồn phiền quá thì sẽ đau lòng mà khóc, tất cả đều dựa vào bản năng mà tự có thôi.

” Còn mệt không ?” Đợi cô khóc hết, Diệp Hạo mới gỡ tay cô đang ôm chặt cổ mình, ôm lấy khuôn mặt nhỏ rồi nhìn vào mắt cô hỏi.

Nhạc Ân quên mất mấy hôm nay mình đã muốn làm gì khi gặp lại Diệp Hạo, niềm vui được gặp lại khiến cho cô ngẫn ngơ nhìn, ngẫn ngơ gật đầu. Diệp Hạo lại như lúc trước đó,lại đối xử rất tốt với cô , Nhạc Ân ngẫm nghĩ mà cảm thấy vui mừng, rồi vì mừng quá mà muốn khóc, nhưng cũng không bù lu bù loa nữa, chỉ đơn giản là chảy thêm một giọt nước mắt nữa.

Diệp Hạo thấy cô gật đầu, cảm thấy như trở lại những ngày bình yên bên cô, không có cảnh cô nằm đợi anh, không có cảnh cô đi lạc, anh mím môi tự nhủ phải bảo về cô cho tốt, tránh cho kẻ ngốc này lại thương tâm.

” Đi nổi không , anh bế em ” Diệp Hạo nở nụ cười vỗ nhẹ khuôn mặt đã thấm ướt nước mắt của cô.

Nhạc Ân nhìn nhìn . Anh lại hỏi ” Nói anh nghe xem, có cần anh bế hay không ” , từ nay trở đi, việc đầu tiên phải làm là bắt cô nói thật nhiều, có như vậy có chuyện gì cô mới nói với anh và thím Trương biết.

Nhạc Ân há miệng, nghe lời anh mà nói :” Bế … bế …” giọng nhẹ cứ như muỗi kêu, nhưng đủ để Diệp Hạo phấn khích , lại hỏi tiếp

” Đói bụng không ? ”

” Ân Ân, nói xem, đói bụng không ? ” Anh tự dưng có thừa kiên nhẫn

” Đói …. ”

” Ân Ân ăn gì , anh sẽ nói thím Trương làm ”

” Ăn gì , hửm …? … Ân Ân, đừng nhìn nữa, phải nói ra ”

” Cơm …. ”

Anh bật cười, cô chỉ biết mỗi cơm mà thôi

” Ân Ân biết bánh kem không, anh mua cho em ăn ” Anh dù hơi lạc hậu trong chuyện tình yêu nhưng ít nhất anh biết con gái thích ăn đồ ngọt

” Bánh …. ” Nhạc Ân giờ đã tỉnh hơn lúc mới thức dậy rồi, tựa đầu vào anh mà nói

“Ừm, em có muốn ăn không ?”

” Ăn …”

” Ân Ân, có nhớ anh không “, anh lặng lẽ hỏi, lúc sáng, cô bảo rằng cô nhớ anh

” Ân Ân …” cô không chịu nói sao, anh cúi đầu nhìn cô thấy cô cũng đang ngước nhìn lại mình, đôi mắt đỏ hoe vốn đã khô giờ lại chứa đầy nước, Nhạc Ân hít mũi, mếu máo mà nói, nói thật dài

” Híc… đi mất … híc … không thấy nữa … híc … nhớ … không ghét … không …. híc …. không cho đi … oa ” cuối cùng chỉ còn tiếng khóc tủi hờn chất chứa, cô vốn chỉ chờ đợi giây phút này, giây phút gặp anh, nói với anh cô không ghét anh , nói với anh đừng đi nữa.

Diệp Hạo lặng người, anh cũng nghĩ như thím Trương, cô lúc nào cũng không quan tâm mọi thứ xung quanh, lúc anh vô tình hay cố ý làm cho cô cười nói thì đó cũng chỉ đơn giản là chỉ dạy một đứa trẻ nhỏ hay đang chữa bệnh cho cô mà thôi. Ai đã không nhận ra , dù cho cô là một cô gái 18 tuổi bị bệnh hay là một đứa con nít, thì vô hình, anh đã mang đến cho cô một cuộc sống khác, một cuộc sống mà cô đã biết nhiều hơn những thứ đã có trong quá khứ rất nhiều,một cuộc sống mà cô đã biết lo nghĩ cho những gì xảy ra trong cuộc sống đó. Cô đã thay đổi, anh không hề để ý đến. Anh có tình cảm với cô, anh cũng thật lâu mới nhận ra được. Anh đúng là phải cố gắng sữa chữa sai lầm thôi.

” Ân Ân, anh xin lỗi ” Diệp Hạo nhắm mắt lại rồi ôm Nhạc Ân vào lòng, rồi nói với cô ngắn gọn như vậy, còn những chuyện khác, anh sẽ dùng hành động để nói với cô.

————————————-

Thím Trương thấy Nhạc Ân được Diệp Hạo ôm ra thì vui mừng chạy đến bên cạnh nhìn cô, bà cũng muốn hỏi han nhưng biết cô không trả lời nên thôi. Nào ngờ, hồi nãy ở trong phòng không biết Diệp Hạo có làm gì hay không, mà bây giờ cô lại nhìn thím Trương nói

” Chào … thím ” , không đợi thím Trương kịp há miệng ngạc nhiên, còn chu môi cố gắng bổ sung thêm ” … Trươ … Trương …”

Thím Trương hết nhìn Nhạc Ân, lại quay sang nhìn Diệp Hạo, lúc này đây Diệp Hạo đang gật đầu hài lòng mà khen ngợi Nhạc Ân :” Giỏi lắm, lần sau cứ như vậy mà làm, gặp thím Trương phải chào hỏi , nhớ chưa ”

Nhạc Ân gật gật, lại bị Diệp Hạo nhíu mày nhìn,nhớ ra điều gì đó liền nhanh chóng nói ” Nhớ .. nhớ ….”

” Không sai, người ta nói với mình thì phải nói lại” Diệp Hạo không tiếc lời khen ngợi cỗ vũ Nhạc Ân, còn Nhạc Ân cứ lúc lắc đầu nhỏ mà hi răng cười.

Lúc ở trong phòng, anh đã dày công mà huấn luyện một khóa cơ bản cho Nhạc Ân, ít nhất phải biết chào hỏi, quan trọng nhất là bắt cô phải nói nhiều. Vì vậy Nhạc Ân mới như thế này. Diệp Hạo nhận ra rằng, cô rất thông minh, chỉ cần chú tâm nghe anh nói là có thể học rất nhanh. Anh nhìn chăm chú cô gái sinh động trước mắt, đã quen thói đưa tay lên vuốt tóc cô, cười hài lòng.

Đến tôi, thím Trương dọn thức ăn ra bàn, rồi gọi hai người đang ngồi ngoài ghế sô pha nói chuyện vào ăn, nãy giờ nghe Nhạc Ân líu ríu lặp lại lời Diệp Hạo, bà cứ nghĩ trong nhà đang có thêm một con vẹt nhỏ mà tức cười.

” Trong bàn có người lớn thì phải mời ” , Diệp Hạo nhắc nhở cô, cô ngồi vào bàn là theo thói quen đã có trước đây, để tay lên hai chân ngồi đợi người mang cơm tới.

Nhạc Ân ngay lập tức ” A ” lên , miệng nhỏ há to ra, rồi ngậm lại, sau đó mới nhín sang thím Trương lúc này đã ngồi bên cạnh nói

” Mời … ”

” Gì nữa , nói phải nói cho hết câu … ” Diệp Hạo nhàn nhã vòng tay giáo huấn cô trên bàn ăn

” Mời … mời thím ….” Nhạc Ân nói ngang này thì nhíu mày khó chịu, cô muốn nói hết câu mà cổ họng cứ không điều khiển được a, rồi ngẩng khuôn mặt bất lực lên nhìn Diệp Hạo.

Thím Trương vội nói ” Không sao , không sao, cứ ăn đi, cậu Diệp Hạo để cô ấy ăn đã, cô ấy còn mệt ”

Diệp Hạo mĩm cười lắc đầu, không rèn từ bây giờ thì biết lúc nào mới rèn được nữa, từ chối lời khuyên của thím Trương, đưa tay vuốt tóc Nhạc ÂN cỗ vũ :” Ngoan, nói từ từ thôi, em nói được mà, nói theo anh … Mời ”

Nhạc Ân hôm nay vô cùng nghe lời Diệp Hạo nói, không từ chối bất cứ điều gì Diệp Hạp nói, nghe vậy nói theo

” Mời …”

” Thím Trương …” Anh nhìn cô cỗ vũ tiếp

” Thím Trương … ”

” Ăn cơm …”

” Ăn cơm …”

” Nói hết câu .. ”

” Mời … mời … thím Trương… ăn cơm ” Nhạc Ân mở miệng gắng sức nói xong, không giấu được mừng rỡ khi đã làm được lời Diệp Hạo nói, đưa mắt sang nhìn anh, miệng nhoẻn ra cười tươi

” Giỏi lắm, bây giờ thì ăn cơm thôi ” Diệp Hạo khen ngợi, liếc một người đang cười vì sung sướng, lại nhìn một người đang cười vì vui mừng, hối thúc cả hai ăn tối. Anh thấy rõ ràng Thím Trương thật sự rất thỏa mãn, cũng có chút tự hào về Nhạc Ân của anh đã tiến bộ, đang chuẩn bị ăn cơm thì Nhạc Ân níu tay anh lên tiếng :

” Mời Andy ăn cơm ” không ngắt quãng, không chậm rãi, mà liền mạch và rõ ràng, dứt khoát . Diệp Hạo nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ ngồi bên cạnh mình mà không chuyển mắt, anh đang nghĩ, anh hiểu vì sao thím Trương lại thỏa mãn rồi, vì chính anh bây giờ cũng đang như vậy.

[Truyện Ngôn Tình Hay] Vợ Ngốc – Chương 13

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here