Home Truyện Ngôn Tình Hay All In Love – Chương 11

[Truyện Ngôn Tình Hay] All In Love – Chương 11

18
0
ngon tinh all in love

[Truyện Ngôn Tình Hay] All In Love – Chương 11: Có kiểu suy nghĩ gọi là ảo tưởng

Tôi đã sớm “lĩnh giáo” trình độ ảo tưởng của Từ Vi Vũ, nhưng nói thật, so với đám bạn cùng phòng đại học của tôi, anh vẫn còn “kém” xa.

1, Ảo tưởng trai.

Đề tài của bọn tôi luôn xoay quanh ba loại: tiền, gồm cướp ngân hàng, xổ số khoa tử vi, bát tự; đàn ông, gồm thật, ảo; xuyên không, gồm thời Jurassic, cứu thế giới năm 2012.

Bản này là về đàn ông.

Trong phòng tôi, đề tài đàn ông luôn luôn do trưởng phòng gợi ý.

Thường mỗi khi nghĩ đến, nó lại lăn ra giường, mở rộng tay chân rồi gào: “Lan Lan, mang giai lên!”

Đủ kiểu thô tục.

Lan Lan chơi game không thèm quay lại, “Lần này thích loại nào?”

Trưởng phòng: “Thư sinh.”

Lan Lan: “OK! Một chàng thư sinh đến giường số 4!”

Đấy là còn đỡ, lắm lần đi trên đường, bỗng trưởng phòng chỉ vào một người phía trước, hưng phấn: “Đằng trước đằng trước, tao muốn anh đằng trước!”

Đảm bảo đó là vẻ mặt khả ố nhất, giọng điệu thô tục nhất mà tôi từng gặp = =!

Cuồng thẩm mỹ: “Công nhận hàng ngon.”

Lan Lan: “Chậc, thế bảo Thanh Khê đi khảo sát nhé? Đúng mục tiêu thì xuống tay luôn. Trưởng phòng, hàng thật giá đắt gấp ba đấy.”

Trưởng phòng: “Yên tâm, chị đây đầy tiền!”

Tôi: “… Sao tao lại là người tiên phong?”

Lan Lan: “Vì cảm giác tồn tại của mày tương đối thấp.”

Tôi: “…”

Lan Lan: “Nhìn đi, Cuồng chưa thành quỷ chưa ra ngoài, trưởng phòng quá bỉ ổi, tao quá nhiều sát khí. Riêng mày, không lực tấn công, mặt mũi bình thường, cảm giác rất ôn hoà, mày có lượn hai vòng quanh người ta cũng chả ai để ý, nên yên tâm, cứ đi đi!”

Tôi: “…”

Cuồng: “Hay là tao ra đánh ngất anh ta rồi A Lan, mày kéo về phòng?”

Trưởng phòng: “Thế tao chờ sẵn trên giường ha!”

Lan Lan: “Quay lại ngay! Trưởng phòng, nhìn người ta cao to thế kia không kéo về được đâu, bàn tiếp đi, hay mày giải quyết bên ngoài? Cùng lắm thì giảm giá 50%.”

Trưởng phòng: “Dã chiến? Ngại lắm, người ta là khuê nữ hoa cúc[1] cơ mà.”

( [1] Dân gian Trung Quốc thường gọi các cô gái chưa xuất giá (từ 16-26 tuổi) là khuê nữ, khuê nữ hoa cúc, ấu nữ hoa cúc.)

Lan Lan: “Chậc, thôi được rồi, rùa to[2], nếu thế để Thanh Khê nâng tạm một chân vậy.”

( [2] Lan Lan dùng từ ‘ quy’ (rùa) /guī/ đồng âm với ‘khuê’ (khuê phòng) /guī/ )

Tôi…

Lan Lan: “Khê Tử, cứ yên tâm, tao tăng tiền công cho mày.”

Chiến dịch chính thức bắt đầu, nửa thật nửa giả. Nhiệm vụ của tôi là chỉ cần đi lên, thám thính xem người ta đang nói gì, nghe được tên của “mục tiêu’’ thì càng tốt, rồi quay về báo cáo kết quả, thế là xong.

Cuối cùng, tôi – thiếu nữ lượn-hai-vòng-cũng-không-ai-để-ý, vừa cất bước đi lên, còn cách ‘’mục tiêu’’ những mười mấy mét đã thấy người ta nghiêng đầu quay lại, rồi nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nghĩ thầm, Lan Lan chết tiệt.

Sau đó, khi tôi đang định lượn đi như chưa từng xuất hiện thì bỗng ”mục tiêu” cất tiếng chào hỏi, “Hi, Cố Thanh Khê, đi học à?”

“Không… Vừa tan học.”

“Ừ, tớ phải đi học đây. Khi nào rảnh đi ăn nhé.”

“… Ừ.”

Rồi ”mục tiêu” đuổi theo bạn học đi mất, còn lại đám trưởng phòng ríu rít chạy tới hỏi cung, “Cậu ta là ai thế? Mày quen à Thanh Khê?”

Tôi chịu.

Cho đến giờ tôi vẫn chưa nhớ ra người hôm ấy à ai?

2, Ảo tưởng xuyên không

Trưởng phòng: “Thời nay hết xuyên đến hoàng cung lại xuyên về lô-cốt, quá thiếu muối! Nếu được chọn, tao sẽ xuyên về thời đại khủng long.”

Lan Lan vốn đang chán đời, nghe vậy lập tức bừng bừng sức sống: “Cái này được đấy, tao thích! Khi nào thì đi để tao còn chuẩn bị!”

Cuồng thẩm mỹ: “Tao muốn mang kem chống nắng, thêm cái ô nữa thì tốt. À, cả lều vải, đồ chăm sóc, đồ làm đẹp nữa!”

Trường phòng: “Bên ấy toàn là khủng cmn long, khủng long hàng thật ấy, bố ai thèm nhìn mặt mày làm gì.”

Tôi: “Có khi tao không đi được… tuần sau thi cấp sáu[3].”

( [3] CET-6 hay College English Test-6.)

Trưởng phòng: “Cấp sáu quan trọng hơn hay khủng long quan trọng hơn?!”

= =! Ai lại đem hai cái này so sánh với nhau?

Cuối cùng vẫn phải xuyên không.

Sa mạc này, diều hâu này, gò cát này, mặt trời chói chang, nơi nơi hoang tàn này.

Ai chọn đấy?

Trưởng phòng: “Tao chứ ai, phải chọn chỗ nào thách thức tý chứ! Chẳng lẽ còn đến nơi non xanh nước biếc, cùng khủng long hát ‘chỉ mong gặp khủng long chẳng màng đâu tiên nữ’ à?”

Lan Lan: “Anh cả, chú mày lưu manh quá~”

Cuồng thẩm mỹ: “Thôi thôi, đến hết rồi còn gì! Bên kia có một động nham thạch, để tao đi thử xem có làm căn cứ được không nhé?” Cuồng kéo vali màu hồng, tao nhã bước đi.

Bỏ đồ xuống, tôi chỉ đeo một túi, bên trong toàn đồ ăn, và một bài thi cấp sáu = =!

Tôi: “Tiếp theo phải làm gì?”

Trưởng phòng nhìn bằng kính viễn vọng, “Sao chẳng thấy mống khủng long nào thế? Có một dốc núi ở đằng kia, tao đi khảo sát đây. Thanh Khê, mày có đi cùng không?”

“Tao mệt lắm, ngồi nghỉ thêm lúc nữa đã, chúng mày cứ đi đi.” Tôi ngồi dưới bóng râm của tảng đá lớn.

Trưởng phòng: “Vừa mới đến đã mệt?! Thôi, tao đi với Lan Lan, mày đừng có lượn đâu linh tinh đấy nhé. Oa ha ha ha, mình nhất định sẽ là người đầu tiên nhìn thấy khủng long!”

Lan Lan giao hành lý cho tôi, trưởng phòng mang theo một chiếc mã tấu, kính viễn vọng và đèn pin.

Tôi ngồi nhìn quanh quất khắp nơi, im lìm vắng vẻ quá.

Vì vậy, tôi bắt đầu làm đề-ing = =!

N phút sau.

Lan Lan điên cuồng chạy về phía tôi, phía sau cuốn đầy bụi đất!

Lan Lan: “Thanh Khê!!!!!! Có trai đẹp!!!!!”

Fuck.

Lần đầu tiên tôi không nhịn được, phát ngôn câu này.

Tôi dừng ảo tưởng.

“Trưởng phòng, mày khinh bỉ trai đẹp, tưởng tượng đến sa mạc để gặp khủng long cơ mà?”

Trưởng phòng nằm trên giường, nghiêng người tao nhã, quay mông về phía tôi.

“Ôi, nghĩ đi nghĩ lại, tao thấy thiếu trai đẹp là thiếu tất cả, không trai đẹp là không có gì, thời khủng long cũng không ngoại lệ. Hơn nữa bọn họ cũng là một nhóm đi tìm khủng long cơ mà, trùng hợp gặp được thôi.”

… Được rồi, làm đề cấp sáu ở sa mạc hay trên bàn học trong phòng ngủ thì cũng vậy = =!

Trở lại hoang mạc, tiếp tục ảo tưởng.

Lan Lan thở hồng hộc, chỉ tay về phía vách đá, “Vừa nãy tao với trưởng phòng chạy sang đầu bên kia vách đá, thấy có người đang bị khủng long có cánh tấn công! Tao với trưởng sửng sốt, vì ba điều, một, khủng long là có thật! Hai, còn có người! Ba, còn là trai cmn đẹp! Trưởng vội vàng lấy đèn pin chiếu về phía khủng long, chiếu đến đâu khủng long chết đến đó! Còn cứu được một tập đoàn trai đẹp! Tình hình là như thế, tao về trước thông báo cho mày, giờ phải làm gì?”

Tôi: “Đợi tý, chiếu đến đâu khủng long chết đến đó? Tao tưởng là… đèn pin?”

Lan Lan: “Trưởng phòng bảo đấy là súng laser giả đèn pin cầm tay, gọi tắt là đèn pin laser — Thanh Khê mày sao thế? Vẫn ổn chứ!”

“… Không hiểu sao tao bỗng thấy buồn nôn = =!”

“Mang thai? Chết, phải làm sao bây giờ? Từ thiếu còn đang ở Đức mấy tỷ năm sau? Liên lạc kiểu gì đây?”

“…”

Khi trở về, Cuồng đã quét dọn hang đá sạch sẽ (vốn đã khô sạch rồi). Nó dựng lều, trả ga hồng nhạt làm sofa trên đất, phía trước bày một chiếc ghế xếp đặt nến lên trên. Còn bản tôn Cuồng đang nằm nghiêng trên ga giường tập yoga!

Bỗng tôi có cảm giác như được xuyên trở về hiện đại, “Cuồng, mày có cần thiết tập thể dục bây giờ không! Chúng ta đang ở thời tiền sử, thời tiền sử đấy! Mày chuyên nghiệp tý thì mất miếng thịt nào à?!”Cuồng sơn móng chân, “Tao chẳng có gì để làm cả, mày nói phải thế nào?”

Lan Lan: “Ôi dào sếp, thực ra so với Thanh Khê làm đề cấp sáu trong hoang mạc thì Cuồng còn chuyên nghiệp hơn nhiều.”

Tôi: “…”

Trưởng phòng ‘chỉ tiếc rèn sắt không thành thép’, đành cắn răng hậm hực: “Được rồi, tất cả đi theo tao, tiếp tục tưởng tượng!” Trưởng phòng giả vờ như vừa chạy về cửa hang, bừng bừng khí thế: “Hỡi các chị em, hãy nghe đây cho kỹ! Vừa rồi tôi đã đoàn kết hữu nghị với nhóm giai đẹp bên kia vách đá, từ nay trở đi chúng ta sẽ hoạt động bí mật, ngầm liên lạc với họ! Sau này rảnh rỗi có thể hẹn gặp ngắm khủng long hoặc chơi đuổi bắt trong sa mạc!”

Giây tiếp theo, trưởng phòng đã tưởng tượng ra hoang mạc trong nắng chiều, cát vàng lấp lánh, một nam một nữ, một khủng long, chạy slow motion, trưởng phòng rạng rỡ: “Ha ha ha ha, đuổi em đi… lại đây đuổi em này… ha ha ha… trượt rồi, còn lâu mới bắt được em nhé.”

Lan Lan không thể chịu đựng được nữa: “Trưởng phòng, cẩn thận! Có một con rồng phun lửa đằng sau mày! Trưởnggg!!! Ôi, sao mới đây mà người đã cháy khét rồi.”

Trưởng phòng: “…”

3, Ảo tưởng cướp ngân hàng

Nhóm ký túc xá trường đại học.

Thời đại học, chúng tôi từng tưởng tượng đi cướp ngân hàng rất rất nhiều lần, nhưng tiếc thay lần nào cũng có bạn tới phá hoại làm kế hoạch đến giờ vẫn còn dang dở.

Lần này, trưởng phòng quyết định phấn đấu thêm một lần nữa.

Khi chia nhiệm vụ có người đề nghị hôm nay để Thanh Khê gác bên ngoài.

Trưởng phòng: “Mày bị ẩm IC à! Để Thanh Khê giữ cửa á, có tin chưa đến năm phút đầu óc nó đã treo ngược lên cây rồi không!”

Cuồng thẩm mỹ: “Hay là để Lan Lan?”

Trưởng phòng: “Địch[4]! Lan Lan?! A Cuồng, não mày mới sửa đã hỏng rồi à! Cảnh sát đến thể nào nó cũng xung phong dẫn đường cho xem! Nếu chúng ta mang theo vũ khí, chắc chắn nó sẽ nhận làm con tin! Đến lúc bị tóm cả nút rồi thì phủi mông bỏ đi với một câu ‘tôi không quen chúng nó’!”

( [4] là tiếng chửi đọc lái đi.)

Lan Lan: “Tiểu Phòng này, sao lại nói thế, làm người ai chẳng biết suy nghĩ cho bản thân ha ha! Nhất định tao sẽ xin giảm tội cho chúng mày trên toà.”

Tôi: “Có cướp nữa không để tao còn đi ngủ.”

Trưởng phòng: “Chúng mày nhìn đi! Còn chưa bắt đầu nó đã đòi đi ngủ rồi!!”

Tôi: “…”

Lan Lan: “Hay thế này, Cuồng canh cửa, tao với trưởng phòng đeo tất, Thanh Khê giúp đỡ, được không?”

Trưởng phòng: “… Ok, chưa thử đội hình này bao giờ, làm một lần xem!”

Chính thức bắt đầu tưởng tượng vụ cướp.

Trưởng phòng và Lan Lan đeo tất.

Lan Lan soi gương, “Nhìn kinh vãi mày ạ!”

Trưởng phòng: “Địch! Mày đi hẹn hò đấy à! Chuyên nghiệp vào, OK?”

Cuồng thẩm mỹ: “Thôi, đừng ầm ĩ nữa, Thanh Khê ngủ đến nơi rồi.”

Trưởng phòng: “Đi đi đi, chạy chạy chạy! Cướp xong hẵng ngủ. Cuồng dừng xe trước cửa ngân hàng, báo tin tuỳ theo hoàn cảnh! Thanh Khê chờ trong ngõ hẻm bên kia, sau khi tập hợp đủ lập tức lái xe ra ngoài, đến kho hàng đã mua sẵn rồi xuống xe vào đường hầm! Mọi người nghe rõ chưa? Tao không tin lần này sẽ thất bại, Lan Lan, đi thôi!”

Tôi: “Đại ca, em nói một câu được không…”

Trưởng phòng: “Không đủ thời gian, Thanh Khê ngoan có gì đợi chúng ta giàu to rồi nói!”

N phút sau, ngục giam.

Tôi: “A Phòng, lúc ấy tao định nói với mày là, tao có cảm giác chúng mày vừa đi A Cuồng sẽ báo cảnh sát…”

Cuồng ngồi ngoài tấm kính, nghịch móng tay, miệng khẽ cười thanh nhã, “Tao không muốn chúng mày đi vào con đường tội lỗi thôi.”

Trưởng phòng, Lan Lan: “Fuck!”

Tôi: “Tao về phòng giam nhé, buồn ngủ quá.”

Đó là lần tưởng tượng cướp ngân hàng bị bắt sớm nhất trong lịch sử = =!

Sau này, khi đã tốt nghiệp, trưởng phòng làm việc trong ngân hàng, mới đi làm nó đã phát biểu: “Chuyện đau đớn nhất khi làm ngân hàng là tiền trong tay không phải tiền của mình!”

Dù như vậy, không hiểu sao trưởng phòng vẫn luôn nồng nhiệt một tình yêu ‘lạ’ dành cho ngân hàng. Rất lâu sau chúng tôi mới biết.

Mấy lần phi vụ thất bại vì — giữa chừng thì đến giờ ngủ của tôi = =!

Hôm sau xem lại phần ghi chép, trưởng phòng: “Thanh Khê đâu?? Mẹ kiếp, người tiếp ứng của chúng ta đâu??!”

Cuồng: “Chắc ngủ rồi, thôi, tắm rồi ngủ đi.”

Lan Lan: “Haizz, sáng sớm mai đã phải dậy đi làm, thôi ngủ ngủ ngủ.”

Trưởng phòng: “Này, vẫn còn đang trong kho bảo hiểm cơ mà! Này này!!”

“…”

4, Chuyện than vãn hàng ngày của nhóm ‘phòng kí túc xá’

Cuồng: Dạo này đi đâu cũng thấy có đám cưới, quá áp lực! Phòng mình người ít chuyện nhất lại là người cưới chồng sớm nhất, Khê Tử, giao bí kíp ra đây!

Lan Lan: Thấy chưa, Thanh Khê, bao giờ mày cũng là người tiên phong đúng không. Có vẻ như tiếp theo sẽ là tao. Hai đứa kia chẳng có tý hy vọng gì.

Cuồng: Mày á? Ờ, trừ khi anh người yêu mày bị mắc bệnh thèm đòn. Tao thấy may ra được trưởng phòng, cứ hứng lên là…

Lan Lan: Vấn đề ở chỗ đấy, nó hứng lên cũng bằng thừa, đối phương có hứng đâu.

Tôi: … Ơ nghe bảo trưởng phòng còn đá người ta cơ mà?

Lan Lan: Nghe ai bảo?!

Tôi: Trưởng phòng.

Lan Lan, Cuồng: … Địchhhhh!

Trưởng phòng: Xin chào các người đẹp, tao đến đây! Đang nói g…

Trưởng phòng: Fuck!

Cuồng: Trưởng phòng, hôm nay gọi mọi người đến làm gì? Cướp ngân hàng thì thôi nhé, vào suốt mày không chán à?

Trưởng phòng nghe thế nổi bão: Trước kia vì đứa nào nên tao phải vào trại giam? Hả! Đang cướp bóc thì đi ngủ, đi báo cảnh sát, lúc sống mái thì đòi vào nhà vệ sinh, trên đường chạy còn muốn trang điểm lại, bị bắt chả thấy đứa nào nói theo những gì bàn bạc trước, toàn ”tôi bị mua chuộc, xin hãy thả tôi”! Mẹ kiếp, kế hoạch của tao chi tiết như thế, cẩn thận như thế, thất bại là do chúng mày, do chúng mày hết!

Lan Lan: Ấy ấy A Phòng, ai lại nói vậy —

Trưởng phòng: Lượn khẩn! Từ nay trở đi, tao phiêu dạt chân trời góc bể một mình, cướp ngân hàng một mình, giàu có một mình, trái ôm phải ấp một mình, ha ha ha ha ha!

Lan Lan: Cuối cùng vào trại giam một mình.

Trưởng phòng: …

5, Chuyện ngày xưa

Chỉ cần thấy có truyện 18+ thâm thuý nào đó trên mạng là phòng trưởng lại đọc to cho cả phòng cùng nghe. Và thường thì vào những lúc mọi người bất động (do ngây thơ hoặc đang mải mê suy nghĩ), tôi: “Phì!”

Trưởng phòng: “… Hoá ra Thanh Khê mới là kẻ thực sự đen tối?!”

Lan Lan: “… Ngựa đen[5] trong truyền thuyết chăng.”

( [5] Người giấu tài năng nhưng thắng cuộc cuối cùng.)

Cuồng: “Địch, tao ngủ với nó bao lâu nay mà không biết!”

Tôi: “…”

Tôi: “Thực ra, có thể hiểu theo chiều hướng khác là độ cao của chỉ số IQ đấy.”

Cuồng thổi móng tay vừa sơn xong: “Sếp, có phải nó đang ám chỉ IQ của chúng ta thấp không?”

Trưởng phòng: “Trước nay Khê tử nó có ám chỉ ai bao giờ, toàn nói thẳng toẹt ra đấy chứ. Chẳng qua diễn đạt bằng giọng dịu dàng đặc trưng nên người khác mới hiểu nhầm thôi.”

Lan Lan: “Đã thế thì, xử nó đi.”

Tôi mồ hôi ròng ròng: “Trưởng phòng, cho em trăn trối một câu cuối cùng được không.”

Lan Lan: “Đừng!! Thường thì những câu cuối cùng của Thanh Khê có thể ngăn sóng chặn gió.”

Trưởng phòng: “Mày lo cái gì, đã có tao ở đây, tao là người sống có nguyên tắc quy củ đàng hoàng! Nói mau!”

Tôi: “À, thực ra thì chẳng có gì đâu, ngày kia thi kinh tế thế giới, đề mở, tài liệu thì tao chuẩn bị xong xuôi rồi ấy mà.”

Trưởng phòng: “Xử xử cái đầu mày ấy! Ai đánh Thanh Khê ra đây tao bảo? Cuồng nghiêm cấm sơn móng tay, Thanh Khê không thích mùi ấy, cả mày đấy Lan Lan, hơi tí là đánh đánh giết giết, mày thấy mặt tao có giống xã hội đen không?!”

Rồi sau đó quay lại nhìn tôi, dịu dàng, “Thanh Khê này, nghe đâu Từ thiếu bảo định bay về gặp mày à, Thanh Khê nhà chúng ta quyến rũ quá đi, nhìn khuôn mặt này xem, nhìn đôi mắt to lúng liếng, môi hồng nhỏ nhắn này xem…”

Cuồng: “Sếp, nói thật, sếp xứng đáng làm tượng đài bỉ ổi trong lòng em. Bay đâu, gọi điện cho Từ thiếu báo cáo có kẻ đang ghẹo vợ người ta.”

Giờ chẳng còn nhớ được bao nhiêu, tranh thủ khi ký ức còn lưu phải chép lại một ít. Tuy rất đỗi bình thường nhưng thực sự vô cùng đáng giá.

[Truyện Ngôn Tình Hay] All In Love – Chương 12

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here