Home Truyện Ngôn Tình 18+ Nụ Hôn Của Sói – Chap 9

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 9

94
0
Nụ Hôn Của Sói
Nụ Hôn Của Sói

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 9

Nắm chặt bàn tay

Chẳng biết là bao lâu, chẳng biết có bao nhiêu người lên xe, bao nhiêu người xuống xe, An Dĩ Phong vẫn hôn cô như đang ở chỗ không người. Hắn như muốn tuyên bố với cả thế giới rằng: Hắn yêu cô, hắn thừa nhận với tất cả mọi người là hắn yêu cô.

Nhưng cô thì vĩnh viễn không làm được điều ấy!

Cô nắm chặt lấy tay hắn không muốn rời… Rốt cuộc cô cũng không thể thắng nổi tình cảm trong lòng, áp mặt vào ngực hắn: “Em không cần kết quả, cũng không cần hứa hẹn gì, có thể yêu thêm được một ngày thì sẽ yêu một ngày, có thể nhìn thêm được một lần thì sẽ nhìn thêm một lần!”

Hắn ôm lấy vai cô, nhìn sâu vào mắt cô: “Tư Đồ Thuần, em hãy nhớ rằng, An Dĩ Phong cả đời này sẽ không lấy ai khác ngoài em!”

“Nhưng em không thể lấy anh.”

“Anh biết…”

Hắn ôm chặt cô.

“Được yêu em là đủ rồi.”

Trên xe buýt, họ vẫn dựa vào nhau, tận hưởng thời khắc ấm áp ngắn ngủi.

Đối với một vài người, kết quả quan trọng hơn tất cả, vì thế họ thường xem nhẹ quá trình đẹp đẽ. Đối với An Dĩ Phong và Tư Đồ Thuần, họ biết rõ chiếc xe buýt sẽ nhanh chóng đến điểm dừng cuối cùng, nên họ càng trân trọng những phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ.

Cô đặt tay mình trong lòng bàn tay An Dĩ Phong, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ấy.

“Cho dù ngày mai có kết cục thế nào đi nữa, em cũng sẽ không hối hận vì đã yêu anh.”

Hắn đặt bàn tay lên vai cô, ôm chặt cô.

Cho dù tương lai có ra sao, hắn cũng sẽ không hối hận vì đã yêu cô…

Có người từng nói: “Phụ nữ khi yêu giống như con chim nhỏ, lúc nào cũng quấn quýt bên người đàn ông yêu thương của mình”. Nhưng đối với Tư Đồ Thuần, hình như không phải thế.

An Dĩ Phong luyện quyền trong phòng tập xong, thầm thở dài, hắn gặp được một cô gái không bình thường.

Ngày hôm qua, cô nói với hắn: “Có thể yêu thêm được một ngày thì sẽ yêu một ngày” làm hắn cảm động đến mức muốn lôi cô đi đăng ký kết hôn ngay lập tức.

Thật không ngờ, ngày yêu đầu tiên, hắn chờ cả ngày trời mà không thấy cô gọi điện.

Cuối cùng, hắn không thể chờ thêm được nữa, dựa vào lan can trên sân quyền, lấy điện thoại ra gọi cho cô.

“Bận gì vậy?”

“Phá án.” Cô vẫn trả lời kiểu ngắn gọn như thế trong điện thoại.

“Buổi tối có rỗi không, mình cùng đi ăn tối.”

“Không rỗi.”

“Vậy em làm việc tiếp đi nhé!”

Cái kiểu vừa xa vừa gần của cô khiến hắn thấy có chút phiền muộn.

Hắn vừa định tắt máy thì nghe thấy Tư Đồ Thuần nói nhỏ một câu: “Em rất nhớ anh… nhưng thực sự em rất bận.”

“Ồ!” Sự phiền muộn trên mặt hắn trong nháy mắt đã biến thành nụ cười dạt dào, giọng hắn cũng trở nên mềm mại hơn: “Vậy khi nào em hết bận thì liên lạc với anh nhé!”

“Bye.”

“Bye bye!”

Tắt điện thoại, cảm giác mệt mỏi vì tập luyện nhiều bỗng chốc biến mất. Hắn cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh dồi dào.

Hàn Trạc Thần đứng trước mặt hắn, gập chiếc điện thoại hiện mấy chục cuộc gọi nhỡ trên màn hình rồi vứt sang một bên, nhạt giọng hỏi: “Là cô cảnh sát đó à?”

“Ừ!”

“Chú rỗi rãi không có việc gì làm thì đi giết người hoặc phóng hỏa, chứ đừng có dây dưa mập mờ với cái cô cảnh sát đó.”

Nghe Hàn Trạc Thần nói thế, An Dĩ Phong tức đến nổ đom đóm mắt. Hắn có phải là giặc, là cướp đâu mà rỗi rãi không có việc gì thì đi giết người, phóng hỏa chứ. Nhưng nhớ lại sự ngọt ngào hôm qua của Tư Đồ Thuần, hắn thấy vui vẻ nên chẳng để bụng câu nói đùa đó của Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, anh đoán xem hôm qua cô ấy đã nói gì với em?”

Nhớ lại tối qua, hắn lại mỉm cười.

“Cô ấy nói không cần biết kết quả ra sao, cũng không cần hứa hẹn gì, chỉ cần yêu em, cô ấy không bao giờ hối hận…”

Hàn Trạc Thần nhíu mày nhìn hắn, bất giác hỏi: “Tối qua, số điện thoại đó là do cô ta muốn biết à?”

“Ừ.”

“Phong, anh đã nói với chú nhiều lần rồi, lời nói của phụ nữ không thể tin được. Rõ ràng là cô ta đang lợi dụng chú.”

“Cô ấy thật lòng với em, em có thể cảm nhận được…”

“Thật lòng? Thật lòng không phải là nói, mà là làm. Cô ta có thể bỏ việc vì chú không? Cô ta có thể theo chú đi vào con đường này không?”

Lời nói của Hàn Trạc Thần như lưỡi dao đâm vào nỗi đau của An Dĩ Phong. Hắn không cười nữa, nắm chặt chiếc di động.

Đúng vậy! Nếu cô thực sự yêu hắn, tại sao cô không thể từ bỏ?

Tại sao không lấy hắn?

Hàn Trạc Thần nói tiếp: “Anh nghe tin là người mới nhậm chức cảnh sát trưởng khu vực này muốn chỉnh đốn triệt để toàn khu, gần đây họ đã điều động một đội đặc công đến. Cô Tư Đồ Thuần này lý lịch rất phức tạp, tuyệt đối không đơn thuần chỉ là tiếp cận chú, chú hãy tỉnh ngộ đi.”

“Vậy sao?” Hắn dựa lưng vào rào chắn trên sàn đấu, trầm tư một lúc thật lâu, rồi nói: “Không cần biết cô ấy ở bên em là vì mục đích gì, em không quan tâm.”

“Chú điên rồi!”

“Đúng, em điên rồi! Em muốn nhìn thấy cô ấy cười, muốn chuyện trò với cô ấy, em muốn ôm cô ấy, hôn cô ấy, lên giường với cô ấy… Chỉ cần cô ấy muốn, em sẵn sàng làm bất cứ việc gì.”

“Chú?” Hàn Trạc Thần bất lực ngồi xuống bên cạnh hắn, thở dài. “Sao chú lại phải yêu cô ta như vậy?”

“Vì cô ấy là một cô gái tốt.”

“Trên đời này có rất nhiều cô gái tốt.”

“Em gặp cô ấy đầu tiên.”

Hàn Trạc Thần lại hỏi tiếp: “Chú có bao giờ nghĩ là một ngày nào đó, nếu người đưa chú ra trước vành móng ngựa là cô ta, lúc đó chú sẽ thế nào không?”

“Em có chết cũng không hết tội.”

“Anh cũng thấy thế.” Hàn Trạc Thần ném chiếc khăn cầm trong tay lên mặt hắn. “Lúc chú chết, anh nhất định sẽ cho chú vào cỗ quan tài tốt nhất.”

“Cảm ơn!”

Hắn nhìn Hàn Trạc Thần mặc áo, tháo găng tay và rời khỏi sàn tập.

Chính hắn cũng thừa nhận là mình ngu ngốc, nhưng trong một giới hạn nhất định.

Rồi lâu sau đó, vào một ngày, mới sáng sớm Hàn Trạc Thần đã gọi điện cho hắn, hỏi một câu khó hiểu: “Trái tim phụ nữ có phải làm từ đá không?”

Hắn trả lời trong cơn ngái ngủ: “Không, chỉ có trái tim con gái anh mới thế thôi!”

“Chú phải sửa lại cách xưng hô đi, phải gọi là chị dâu, cô ấy đã là người phụ nữ của anh rồi.”

Hắn đột nhiên tỉnh ngủ hẳn, ức chế đến mức muốn tắt ngay điện thoại, lớn tiếng nói: “Anh muốn chết thì cứ nhảy từ tầng hai mươi xuống, việc gì phải ôm quả bom hẹn giờ đi ngủ thế?”

“Chiều nay anh sẽ mời luật sư đến thẩm định tài sản, nếu anh có mệnh hệ gì, tài sản của anh sẽ sang tên chú một nửa, còn một nửa thì cho cô ấy.” Hàn Trạc Thần im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Phong, cho dù anh có chết như thế nào thì chú cũng đừng thay anh báo thù. Anh chết cũng không hết tội.”

“Này, anh em mà, khi anh chết em nhất định sẽ cho anh vào một cỗ quan tài thật đẹp.”

“Cảm ơn!”

Lúc ấy An Dĩ Phong mới hiểu rằng, một khi đàn ông đã yêu thì sẽ điên cuồng đến mức vô phương cứu chữa.

Hơn chín giờ tối, An Dĩ Phong ngồi trong hộp đêm náo nhiệt, nhìn vào chiếc điện thoại ở trên bàn mãi chẳng thấy kêu, hắn uống bia đến phát chán.

Mấy tên tay chân của hắn bỗng nhìn ra ngoài cửa vẻ hứng thú, thảo luận rôm rả.

“Hình như chưa gặp bao giờ…”

“Chưa gặp bao giờ, cô này dáng người cũng khá!”

“Khuôn mặt cũng xinh xắn.”

“Phong cách cũng được…”

An Dĩ Phong đưa mắt nhìn ra phía quầy bar, một người đàn ông đang bước ra. Hắn nheo mắt nhìn kỹ, một đường cong nhỏ nhắn đập vào mắt hắn. So với những phụ nữ khác trong hộp đêm, chiếc váy đen bó sát của cô không quá hở hang, chỉ khoe ra một bờ vai gầy và cánh tay mảnh khảnh. Cô không có vòng một và vòng ba quá “nóng bỏng”, nhưng những đường cong trên cơ thể rất hài hòa, cân đối.

Cô nhận ly cocktail từ bartender, nhấp một ngụm, lúc ngẩng lên, mái tóc xoăn dài khẽ bồng bềnh, càng làm cho vòng eo ấn sau chiếc váy ngắn thêm quyến rũ.

An Dĩ Phong ngắm một lúc rồi quay đi. Tên đệ tử ngồi bên cạnh hắn sán lại, nịnh nọt: “Anh Phong, thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

“Anh thích không? Em gọi cô ta lại đây uống rượu cùng anh nhé?”

An Dĩ Phong cầm cốc rượu uống một hơi, rồi nói: “Tao không rỗi, mày không thấy tao rất bận à?”

Tên đệ tử đó ngẩn mặt nhìn đám người xung quanh, bọn chúng đều đang mơ màng, chứng tỏ chúng chẳng bận gì.

Hắn cũng đang nhàn rỗi.

Khi đàn ông ngồi cùng nhau thì đánh bạc luôn là cách giải trí thú vị nhất, một trò kích thích nhất để giải khuây. Hôm nay mấy tên đệ tử của hắn có cách cá cược rất mới, người nào được người đẹp kia để ý, thì nhà cái phải trả gấp năm lần.

“Tên kia khẳng định là không được, tôi cược hai trăm.”

“Tôi cược một trăm.”

“Tôi cược năm mươi.”

An Dĩ Phong ngước mắt về phía quầy bar để xem kết quả. Vừa lúc cô quay người, chiếc ghế khẽ xoay, ánh mắt cô nhìn chăm chú từng người đàn ông, giống như đang săn tìm con mồi vậy.

Dưới ánh đèn mờ, hắn nhìn thấy rõ khuôn mặt cô. So với những cô gái khác thì khuôn mặt cô hơi nhỏ một chút, chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi môi đầy đặn kết hợp rất hài hòa với khuôn mặt. Đôi mắt cô không to, nhưng dưới lớp phấn mắt màu vàng nhạt lại toát lên vẻ dịu dàng, càng nhìn càng thấy quyến rũ.

Rất nhanh, ánh mắt cô hướng về phía hắn, lúc ánh mắt hai người chạm nhau, cô dừng lại một lúc. Đôi mắt dịu dàng ấy chợt lôi cuốn đến khó tả, đôi môi tô son như mỉm cười với hắn. Rồi cô cúi mặt, quay lưng lại, khẽ tung mái tóc xoăn dài cuốn theo cả hồn hắn.

“Cô gái này…”

An Dĩ Phong buông một câu. Trước ánh mắt sững sờ của đám đàn em bên cạnh, hắn đặt cốc rượu trên tay xuống, đứng dậy đi về phía quầy bar. Mấy tên ngồi sau hắn liền hứng khởi nói: “Tôi cược hai nghìn!”

“Tôi cược năm nghìn.”

“Tôi cược mười nghìn…”

An Dĩ Phong bước đến quầy bar, người đàn ông ngồi cạnh cô liền đứng dậy đi ra. Hắn kéo chiếc ghế đặt gần sát cô rồi ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, một hương thơm nhẹ tỏa ra từ người cô, giống như một loài hoa nào đó, mùi thơm nhẹ nhàng mà lôi cuốn, khiến người đàn ông nào ngửi thấy cũng mê mẩn.

Hắn lại không kiềm chế được khao khát của mình, đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, mặt hắn kề lên vai cô tham lam hít lấy mùi hương quyến rũ đó.

“Anh yêu em đến chết mất.”

Cô vờ tránh một chút, nhìn hắn cười yêu kiều.

“Em đến tìm anh à?” Hắn hỏi.

“Không, khoảng mười hai giờ ngày hôm qua có một bé gái ở gần đây bị sát hại, em đến xem có thể gặp kẻ tình nghi đó không.”

“Phát hiện được mục tiêu chưa?”

Cô gật gật đầu. “Rất giống anh.”

Hắn đưa mắt xuống cái cổ của chiếc váy khoét sâu nửa kín nửa hở của cô.

“Nhìn em mặc thế này, đến cả chính nhân quân tử như anh cũng mê muội đến mức muốn phạm tội ấy chứ!”

“An Dĩ Phong, nếu anh là bậc chính nhân quân tử thì trên đời này chẳng có ai là lưu manh cả.”

Hắn ghé vào tai cô nói nhỏ: “Hay là… ngày mai anh cho người đi điều tra kẻ đó giúp em, tối nay em không cần phải lắng phí thời gian nữa…”

Cô làm bộ như không hiểu câu nói mập mờ đó của hắn, vẫn nghiêm túc hỏi: “Anh có biết là ai không?”

“Đàn em của anh ngày nào cũng ở đây, tra vụ này quá đơn giản.”

“Anh quả nhiên có mạng lưới tốt nhất trong lịch sử.”

“Điều đó còn phải nói! Đúng rồi, số điện thoại hôm qua anh cho em, em đã tra chưa?”

“Tra rồi, có hai cảnh sát bị nghi dính líu đến vụ này, ngày mai ICAC[1] sẽ đến làm rõ việc này.”

[1] ICAC: Ủy ban độc lập chống tham nhũng.

“Hiệu quả công việc cao đấy chứ, không như tác phong của cảnh sát bọn em.”

“Em có phím nóng mà…”

“Phím nóng?”

“Là vì…” Cô nhìn vào ly cocktail trước mặt, hàng mi dài khẽ rủ xuống, hình như cô đang suy nghĩ vấn đề gì đó.

Hắn có thể được suy nghĩ của cô. Xét cho cùng thì tình cảnh của họ rất khó xử, có quá nhiều câu nhạy cảm không thể nói ra. Hắn cười như không có chuyện gì: “Người đẹp, có thể cho anh cơ hội được mời em đi ăn đêm không?”

Tư Đồ Thuần ngẩng lên, ánh mắt đầy cảm động.

“Không thể! Em còn chưa ăn tối.”

“Vậy ăn tối trước, rồi ăn đêm sau.”

Hắn đứng lên, cô cũng đứng dậy, nắm tay hắn, giống như một cô bé cần sự che chở của hắn.

“Em không ăn mì tôm đâu đấy!”

“Vậy em muốn ăn gì?”

Cô không lưỡng lự một giây: “Em biết một quán ăn Nhật rất ngon, không gian lại yên tĩnh.”

“Được!”

Đi được hai bước, hắn đột nhiên dừng lại, nhìn khuôn mặt trang điểm hơi đậm của cô hỏi: “Có thật là em đến để điều tra vụ án hay là để tìm anh mời em đi ăn?”

Cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Không biết nữa!”

Hắn khoác vai cô, cả người cô nằm gọn trong vòng tay hắn.

Cô là người phụ nữ như thế, vẻ dịu dàng được giấu kín dưới lớp vỏ lạnh lùng. Rất thông minh nhưng bề ngoài lại kín tiếng, ít nói.

Cô không yêu cầu hắn điều gì, nhưng lại có thể đoán được hắn muốn gì.

Cô làm rất nhiều điều vì hắn, nhưng không bao giờ nói ra.

Vì thế, tình yêu của hắn đối với cô, ngày càng sâu đậm…

Quán ăn Nhật nằm giữa trung tâm khu phố phồn hoa. Tối nay cô trang điểm đậm nên nhìn không còn chút dấu vết nào của một nữ cảnh sát. Vì vậy họ đi bên nhau giữa dòng người đang vội vã trở về nhà mà không phải lo lắng gì, tay trong tay chầm chậm hướng về phía quán ăn.

Thật lạ, những đôi nam nữ mới yêu nhau, chỉ đi trên đường thôi cũng cảm thấy thật ngọt ngào.

“Đợi chút!” Tư Đồ Thuần kéo tay An Dĩ Phong vào một cửa hàng bách hóa gần đó, ngước lên nhìn màn hình ti vi.

Trên ti vi đang phát buổi phỏng vấn một lãnh đạo cấp cao trong giới cảnh sát, ông ta nói về vấn đề làm thế nào tập trung lực lượng quét sạch xã hội đen, bảo vệ an ninh trật tự cho nhân dân.

An Dĩ Phong bĩu môi khinh bỉ, hắn ghét nhất là những ông quan lớn ba hoa chích chòe hứa hẹn viển vông, nói được mà không làm được. Quay sang thấy Tư Đồ Thuần đang chăm chú xem với vẻ mặt sùng bái, kính trọng, hắn lại càng khó chịu. Hắn nhủ thầm: “Mẹ kiếp, thật đáng ghét, sớm muộn gì cũng có ngày tôi chơi chán con gái ông rồi đá đít…”

Hắn chưa nói xong thì Tư Đồ Thuần đã giơ chân, húc mạnh đầu gối vào bụng hắn. Hắn ôm bụng lớn tiếng nói: “Em thật dã man.”

“Anh nói lại một lần nữa câu vừa rồi xem nào!”

“Ghen rồi à?” Hắn cười, ôm eo cô, hôn lên má cô. “Anh nói là, em yên tâm, An Dĩ Phong này sẽ mãi mãi chung thủy.”

“Lời thề của đàn ông là câu buột miệng nhất thời! Hoặc là tình cảm của anh đối với em sẽ nhanh chóng tàn phai, hoặc là chúng ta sẽ không hợp nhau, sau đó chia tay, cả hai chẳng liên quan gì đến nhau nữa…”

“Hoặc là em sẽ cho anh vào tù, hoặc là em sẽ bỏ việc và đi theo anh.”

“Cho dù chúng ta có kết cục như thế nào đi nữa, An Dĩ Phong, em hy vọng anh có thể gặp được con gái thực sự hợp với anh, anh sẽ trân trọng và yêu thương cô ấy.”

“Thuần!” Hắn ôm cô, muốn ôm cô thật chặt để chắc chắn rằng cô không thể rời bỏ hắn.

“Em có thể bỏ việc theo anh không?”

Cô chuyển chủ đề: “Em đói rồi, đến quán ăn Nhật thôi.”

“Tại sao không thể lấy anh?” An Dĩ Phong buông tay, nhìn đôi mắt long lanh của cô, nghĩ đến câu nói của Hàn Trạc Thần, lòng chua xót không thể diễn tả thành lời.

“Chúng ta mới bên nhau một ngày. Cho dù anh có dám hứa hẹn cả một đời, thì em cũng không dám chấp nhận.” Tư Đồ Thuần mỉm cười, chạm ngón tay nhỏ nhắn của mình lên môi hắn. “An Dĩ Phong, em bỏ việc đi theo anh, anh sẽ phải có trách nhiệm với em cả đời…”

“Nếu anh nguyện có trách nhiệm thì sao?”

“Chúng ta vẫn còn trẻ.” Cô lơ đãng nhìn lên ti vi, rồi nói: “Chuyện sau này thì để sau này nói nhé!”

An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa, im lặng tiến về phía trước. Tư Đồ Thuần đuổi theo hắn, nắm lấy tay hắn và hỏi: “Anh giận em à?”

“Em nghĩ anh là loại đàn ông hẹp hòi thế sao?”

Giọng hắn tỏ rõ vẻ khó chịu, chân bước nhanh hơn.

“Chúng ta phải khó khăn lắm mới gặp được nhau, một phút qua đi là lại ít thêm một phút…”

An Dĩ Phong bỗng dừng lại, đặt tay lên vai cô, cuồng nhiệt hôn lên môi cô như đang ở chỗ không người vậy.

Phải rất khó khăn họ mới gặp được nhau, hôn một lần là ít đi một lần!

Quán ăn có phong cách rất đơn giản, phòng không quá rộng nhưng rất đẹp. Một bên là cửa kéo với bức tranh hoa anh đào lớn, một bên là cánh cửa sổ nhỏ, chiếc rèm màu trắng được cuộn lên vừa tầm mắt để có thể ngắm mặt hồ xanh biếc ngoài công viên. Đúng vào tháng Sáu, nước hồ xanh biếc, hoa sen nở rộ, thơm ngát.

Bên trong phòng, những bức tường trắng tinh không một hạt bụi, ở chính giữa kê một chiếc bàn gỗ nhỏ chỉ vừa hai người ngồi.

Họ vừa ngồi xuống, một cô gái phục vụ kính cẩn mang bộ đồ ăn ra, nhẹ nhàng, cẩn thận xếp lên bàn, rồi đặt xuống một bình trà điêu khắc rất đẹp, mùi thơm của trà Ô Long tỏa khắp phòng. An Dĩ Phong tò mò nhìn bộ đồ ăn cầu kỳ trên bàn, hỏi Tư Đồ Thuần: “Em thường đến đây à?”

Cô gật gật đầu.

“Anh thấy chỗ này thế nào?”

“Nhẹ nhàng, ấm áp hơn hộp đêm nhiều.”

Hắn nhìn cách trang trí xung quanh phòng, hỏi cô: “Cảnh sát các em tiền lương một tháng được bao nhiêu mà dám chi tiêu ở nơi cao cấp thế này?”

Tư Đồ Thuần gập menu lại, nhìn hắn vẻ khó hiểu.

“Nếu anh không quen chỗ này, chúng ta sẽ đổi chỗ khác.”

“Anh không nói là không quen…”

An Dĩ Phong lập tức hiểu ý, chớp chớp mắt, cười với cô.

“Không phải là em sợ anh không trả được đấy chứ?”

“Em ăn gì cũng được.”

“Yên tâm, ngày nào em đến đây ăn, anh cũng trả được.”

An Dĩ Phong lặng im nhìn quanh căn phòng. Hắn đã biết được phần nào thu nhập của cảnh sát. Một nữ cảnh sát trẻ thế này, thời gian công tác chưa lâu, làm sao có thể thường xuyên đến nhà hàng cao cấp thế này? Trừ phi có người mời cô…

“Trước kia ai hay mời em đến đây?” Hắn hỏi cô, giọng ghen tuông.

“Em…” Tư Đồ Thuần nghĩ một lúc mới nói: “Bố em.”

“À!”

Hắn gần như quên mất, không phải ai cũng giống như hắn, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Hắn không thích hỏi quá nhiều chuyện gia đình người khác, nên không hỏi thêm gì nữa. Nhưng Tư Đồ Thuần lại thật thà kể: “Vài năm trước mẹ em bị bệnh qua đời, anh trai cũng bị tai nạn rồi qua đời. Bố em rất thương em, luôn dành cho em những điều kiện tốt nhất.”

“Bố em làm gì?” Hắn hỏi.

Cô lưỡng lự một chút rồi nói: “Cảnh sát.”

“Ồ! Nếu ông ấy biết em đi cùng anh, liệu có đánh gãy chân em không?”

Tư Đồ Thuần nhìn hắn, nở nụ cười: “Không đâu, bố em không nỡ. Nhưng nhất định ông ấy sẽ đánh gãy chân anh.”

“Không phải chứ? Bố em rốt cuộc là cảnh sát hay ông trùm xã hội đen vậy?”

“Sợ rồi à?”

“Sợ? Thuần à… Anh có chết cũng muốn yêu em!”

Cô cúi xuống uống trà, nụ cười hiện rõ trên mặt.

Ăn xong, An DĨ Phong nhẹ nhàng vuốt ve tay cô hỏi: “Lát nữa đi đâu?”

“Không phải là đi ăn đêm sao?”

“Muốn ăn gì nào?”

“Tùy anh quyết định.”

“Về nhà em ăn mì tôm được không?”

Tư Đồ Thuần nhìn hắn, hít một hơi thật sâu: “Em đã nói là tùy anh quyết định mà.”

“Vậy không uống trà nữa, đi thôi.”

An Dĩ Phong vừa dứt câu thì chuông điện thoại reo. Hắn nhìn điện thoại, là Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, có việc gì à?” Hắn hỏi, trong lòng thầm cầu mong là không có chuyện gì.

“Lần trước không phải chú muốn anh nghe ngóng thông tin của một người sao? Vừa rồi có người nhìn thấy hắn đưa một cô gái vào khách sạn Việt Hoa, số phòng 1129.”

“Thông tin có chuẩn không?”

“Chú yên tâm! Nếu chú muốn ra tay bây giờ, anh sẽ giúp chú dụ bảo vệ ra ngoài.”

“Bây giờ?”

“Có vấn đề gì à?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi bình tĩnh nói: “Vậy lần sau có thông tin gì anh sẽ báo cho chú.”

“Không cần đâu.” Hắn biết cơ hội như vậy đâu dễ có.

“Em đang ở gần đó, bây giờ em sẽ qua.”

“Anh cho người đứng ở cửa khách sạn đợi chú.”

“Mười phút nữa em đến!”

An Dĩ Phong tắt máy, nhìn Tư Đồ Thuần đang cúi đầu uống trà: “Anh có chút việc gấp, em có thể ở đây đợi anh không?”

Cô nhẹ nhàng hỏi: “Có thể không đi được không?”

“Nửa tiếng nữa anh quay lại.”

Cô tiếp tục uống trà, không nói gì nữa.

An Dĩ Phong nhớ rất rõ, trong một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp, một vị đại hiệp từng nói thế này: Không bị người giết thì sẽ không hiểu được bị giết đau đớn thế nào.

Nếu có cơ hội, hắn sẽ nói cho người ấy biết rằng, nếu không giết người, thì cũng sẽ không hiểu được giết người đau khổ ra sao.

Bao năm qua, khi gặp ác mộng, trong đầu hắn luôn hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên hắn giết người, người đàn ông ngoài năm mươi quằn quại kéo lấy áo hắn, sợ hãi cầu xin hắn, cố gắng mở to đôi mắt van nài tuyệt vọng. Con dao trong tay hắn đâm vào người ông ta, rõ ràng là hắn không dùng sức, vậy mà chỉ còn lại chuôi dao bên ngoài, máu tươi thấm đẫm chiếc áo phông màu trắng, đỏ đến rợn người. Hắn rút dao, lấy hết sức mình đẩy người đàn ông đó ra, nhưng đôi tay ấy vẫn không chịu buông, chiếc áo phông bị xé rách. Trên áo hắn vẵn in rõ vết tay đầy máu, tố cáo tội ác của hắn…

Một thời gian rất dài sau đó, An Dĩ Phong không ra khỏi cửa, hắn thường xuyên bị ám ảnh bởi chuyện giết người và bị người ta giết, hắn rửa thế nào cũng không hết được mùi máu tanh trên người.

Điều làm hắn không chịu đựng nổi là, cứ nghe tiếng còi rú của xe cảnh sát, hắn lại rơi vào nỗi sợ hãi bị bắt vào tù…

Từ đó trở đi, hắn thích màu đen, đặc biệt là áo da màu đen. Bởi máu đỏ của người chết không nhuộm màu áo đen, tay của người chết cũng không thể tóm chặt được mặt da trơn bóng, quan trọng nhất là, mùi của da áo có thể át đi mùi tanh của máu…

Như đêm nay, giết người xong, hắn vẵn có thể rời khỏi hiện trường để đến gặp người phụ nữ của mình như không có chuyện gì xảy ra, ôm cơ thể ấm áp, mềm mại kia, hít hà tận hưởng mùi thơm ngọt ngào toát ra từ cơ thể cô…

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 10

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here