Home Truyện Ngôn Tình 18+ Nụ Hôn Của Sói – Chap 19

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 19

91
0
Nụ Hôn Của Sói
Nụ Hôn Của Sói

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 19

Trả thù

Lại một ngày nữa trôi qua.

Mới sáng sớm, Tư Đồ Thuần vừa mở mắt đã nhận được thông báo từ sở cảnh sát, lại xảy ra một vụ giết người, có bốn nạn nhân. Cô vội vã đến sở, cùng đồng nghiệp chuẩn bị xuất phát.

Đến hiện trường, đội cảnh sát nhìn những thi thể bê bết máu rồi nói: “Ra tay dã man thế này, không cần phải nói, chắc chắn là người của Kỳ Dã!”

Sắc mặt cô tái nhợt, cô lùi về phía sau, chân tay bủn rủn, khuỵu xuống.

Một đồng nghiệp đỡ cô lên xe, mang cho cô một cốc nước.

“Thế này đã là gì đâu, nhiều vụ còn thê thảm hơn nhiều, nhìn dần rồi sẽ quen.”

Cô gật gật đầu, cảm thấy không còn chút sức nào nữa, ngực cô đau nhói, tay run rẩy không cầm nổi cốc nước.

Tuy đến khu vực này chưa lâu, nhưng cô cũng đã nghe không ít cảnh sát nói đến Kỳ Dã, đặc biệt là con trai của Kỳ Dã – Trác Diệu. Hắn nham nhiểm, độc ác, ngang ngược, hung bạo, không biết đạo nghĩa là gì.

Nhìn cảnh thảm sát dã man đó, cô nhớ đến lời nói ngày hôm qua của An Dĩ Phong, cảm giác sợ hãi chưa từng có bủa vây lấy cô.

Cảnh sát Vu đi tới, ân cần nói với cô: “Nếu không chịu được cảnh ở đây thì đừng ép mình làm nữa, ở khu vực khác đang thiếu một văn thư, chú muốn điều cháu sang đó. Cháu suy nghĩ đi.”

“Cháu chịu được… chỉ là hôm qua cháu nghỉ ngơi không tốt lắm.”

“Vậy cháu về nghỉ đi.”

“Vâng.”

Rời khỏi hiện trường, cô chạy ngay đến trung tâm thể hình, nơi lần đầu tiên gặp An Dĩ Phong. Đúng như cô dự đoán, vừa bước vào phòng tập, cô đã nhìn thấy An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần đang đấu tập trên sàn, vẻ mặt của họ rất nghiêm nghị chứ không thoải mái như lần đầu tiên cô gặp. Cô không muốn quấy rầy họ nên đứng nhìn từ xa. Cũng giống như lần đầu tiên đó, chỉ đơn thuần là ngắm nhìn họ, nhớ kỹ từng nét mặt, từng động tác nhỏ của họ.

Bỗng nhiên động tác của hắn khựng lại, cú đấm vốn dĩ hắn có thể tránh được giáng trúng người hắn.

Hắn nhún vai hướng mắt về phía cô…

Ánh mắt của họ gặp nhau, không cần ôm, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ để thể hiện nỗi nhớ và tình yêu họ dành cho nhau.

An Dĩ Phong ngập ngừng một lúc, rồi nhảy xuống khỏi sàn tập, đi về phía cô. Cô khẽ kéo vạt áo, cười với hắn.

Vì là nơi công cộng nên hắn dừng lại khi còn cách cô một khoảng rất xa. Cô nói: “Em đoán là anh sẽ ở đây vận động gân cốt chuẩn bị cho cuộc hẹn tối nay.”

“Sao em biết là anh sẽ ở đây?”

“Trước kia em gặp anh ở đây.”

“Trước kia?”

Cô hắng hắng giọng, bắt chước kiểu mà hắn hay nói với cô: “Kể mà gặp được một cô gái tốt, ngày nào em cũng sẽ về nhà nấu cơm cho cô ấy… Em không ra vào hộp đêm, chẳng lẽ em ra vào sở cảnh sát à?”

Hắn nhớ lại một lúc rồi ngạc nhiên hỏi cô: “Em biết anh từ lâu rồi à?”

“Ừ, ít nhất sớm hơn anh biết em.”

“Không phải là em…” Hắn nháy nháy mắt. “… yêu thầm anh đấy chứ?”

“Ừ!” Cô nhìn vẻ mặt ngạc nhiên vui sướng của hắn, và nói cho hắn tất cả những điều cô muốn nói: “Lúc em vẫn chưa biết tên anh, em đã tin rằng anh là một người đàn ông tốt! Khi anh bảo em là bạn gái của anh, em thực sự rất ngạc nhiên và vui mừng đến mức không tin đó là sự thật… Sau đó, khi em đã biết anh là ai… em vẫn nghĩ rằng anh là một người đàn ông tốt!”

“…”

“An Dĩ Phong, cho dù có xảy ra chuyện gì thì anh cũng phải sống, tối nay em đợi anh ở bãi biển…”

“Anh đồng ý…”

Hắn xúc động đưa tay ra, muốn chạy đến nắm lấy tay cô. Cô vội vàng cho tay về phía sau, khẽ kéo ống tay áo và nói: “Hẹn tối nay!”, rồi quay người bước đi.

Vừa mới đi được hai bước, An Dĩ Phong đột nhiên chặn trước mặt cô, kéo tay cô lại… giơ cao bàn tay cô lên. Mắt hắn nhìn chằm chằm vào chiếc băng trắng trên tay cô.

Cô thu tay lại: “Cái này… không có gì… lúc em nấu canh không cẩn thận nên bị bỏng.”

Hắn không nói lời nào, nắm tay cô và tháo từng vòng, từng vòng dải băng vải đó.

Máu khô dính trên vết thương dài chừng hai centimét, nhìn thấy mà sợ.

“Vết bỏng? Đây là bị bỏng sao?” Hắn không kiềm chế được quát to. “Em điên rồi?”

Cô liền lắc đầu: “Em không sao, làm sao em lại ngốc thế được, em chỉ doạ bố chút thôi. Cách này… em nghe nói là rất hiệu quả.”

“Nếu anh mà biết em làm thế này, thì thà rằng anh không gặp lại em nữa!!!” Hắn hét lên rồi đưa tay ra, nắm lấy vai cô, nhìn xung quanh, lại thu tay về… rồi lại đưa tay ra kéo cô vào lòng: “Sau này đừng làm việc ngốc nghếch như vậy nữa nhé, đừng vì anh mà làm hại đến mình.”

Cô cuống quýt đẩy hắn, chạy nhanh ra khỏi phòng tập thể hình.

“Chỉ cần lời này của anh là đủ rồi.” Cô tự nhủ với lòng mình. “An Dĩ Phong, cho dù cả thế giới này đều cho rằng anh đáng bị lôi ra xử bắn, nhưng tình yêu của anh dành cho em đáng trân trọng hơn bất cứ thứ gì! Em không biết chúng ta có thể yêu nhau bao lâu, nhưng được yêu như thế này với em đã đủ lắm rồi.”

Nhưng cô không ngờ rằng, duyên phận của họ… chỉ còn lại một ngày cuối cùng!

Từng giây, từng giây trôi qua trong sự giày vò.

Vô số cảnh tượng đẫm máu cứ xuất hiện trong đầu cô, rõ nét hơn rất nhiều so với những hồ sơ vụ án mà cô từng xem.

Bảy giờ, trời đã tối, An Dĩ Phong vẫn chưa gọi điện cho cô. Cô bồn chồn, bất an bước đi trên đường, bước chân cứ loạng choạng không phương hướng.

Một chiếc xe hàng đột nhiên dừng lại bên cạnh cô, chừng bảy, tám người đàn ông cao to từ trên xe nhảy xuống, vây quanh cô, nhìn qua cũng biết họ không phải người tử tế. Vài người qua lại trên đường nhìn thấy vậy đều bỏ chạy.

Cô nhanh tay rút súng ra, mở chốt an toàn và giơ súng lên. “Các anh định làm gì?”

Bọn chúng không chút sợ hãi. Một tên cầm đầu ra mặt nói: “Tư Đồ Thuần, Trác đại ca muốn nói chuyện với cô.”

“Tôi và hắn ta chẳng có chuyện gì để nói.”

“Vậy không biết cô và An Dĩ Phong có gì cần nói không?”

Tay cô bỗng run lên, khẩu súng cầm không chắc nữa. Nhưng cô vẫn cố gắng bình tĩnh, lặng im suy nghĩ một chút, rồi lạnh lùng trả lời: “Tôi và hắn ta chẳng có việc gì để nói.”

Người đàn ông đó rút điện thoại ra, ấn số rồi đưa cho cô. Thấy cô không nhận, hắn đành bật loa ngoài, giơ ra trước mặt cô.

Chuông đổ vài lần, một người đàn ông trong điện thoại nói một câu rất khó hiểu: “Thế nào? Không nể mặt tôi sao?”

Cô không nói gì, nắm chặt khẩu súng, quan sát vị trí của mấy tên đó, tính toán cự ly giữa cô và chúng.

Trác Diệu không nghe thấy cô trả lời, tiếp tục nói: “Cảnh sát Tư Đồ, tôi vừa nói chuyện với An Dĩ Phong… Nó rất muốn gặp cô!”

Trong điện thoại liền vọng lại tiếng gào giận dữ của An Dĩ Phong: “Trác Diệu, mày đừng ức hiếp người quá đáng!”

Giọng nói của An Dĩ Phong như một khối đá lớn giáng xuống người cô. Sau một cơn choáng váng, trước mắt cô bỗng hiện lên thi thể đẫm máu vô cùng thảm thương mà cô vừa nhìn thấy buổi sáng. Trong lúc đang hoảng hốt, cô nghe thấy Trác Diệu nói: “Tư Đồ Thuần, đừng nói là tôi không nhắc nhở trước, có lời nào thì tối nay cô hãy nói nốt với An Dĩ Phong đi, ngày mai sợ rằng sẽ không còn cơ hội đâu.”

“Không liên quan gì đến cô ấy.” Cô nghe thấy An Dĩ Phong lớn tiếng ngăn cản.

Cô hiểu ý hắn, hắn muốn cô đừng đi. Nhưng nếu bọn họ nói chuyện ổn cả rồi, thì sao hắn lại sợ cô đến. Nhất định là hắn đã gặp chuyện!

Không đi, cô sẽ hối hận cả đời.

Đi, không biết là giúp hắn hay hại hắn?

Cô đang đấu tranh nội tâm kịch liệt thì đột nhiên hai tay bị giữ chặt, cô giật mình, vội vàng bóp cò. Nhưng mấy tên kia cũng không phải dạng tầm thường. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô bắn trúng ngực hai tên, bắn trúng tay một tên khác nữa. Bỗng một tên đứng đằng sau giữ chặt hai cánh tay cô rồi nhắm súng vào chính giữa ấn đường cô… Cô nhắm mắt tuyệt vọng, mặc cho chúng trói hai tay ra sau lưng. Bố cô nói đúng. Phụ nữ không nên làm cảnh sát càng không nên đến khu vực này. Cho dù có trải qua nhiều năm huấn luyện chuyên nghiệp thì vẫn không thể bỏ được thiên tính nữ nhi bình thường, hành động theo tình cảm.

Đúng vào thời khắc quan trọng này cô lại không thể làm được gì cho hắn.

Cô bị bọn chúng đưa đến một quán rượu cách đó rất xa. Quán rượu vốn đã rất cũ nát, lại thêm mấy chục tên quần áo lôi thôi, mặt mũi đáng ghét khiến cho nó càng trở nên dơ bẩn.

Chúng lôi cô qua đám người đó, lúc dừng lại thì vừa đứng đối diện với An Dĩ Phong.

Hắn nhìn cô, nhắm mắt bất lực, quay đầu đi, dường như muốn nói với cô rằng: “Sao em ngốc vậy?”

Cô nhìn đám người hung hăng cầm vũ khí đứng chật kín phòng, rồi lại quay sang nhìn hai tên đệ tử cạnh hắn, nếu có thể, cô rất muốn hỏi hắn: “Anh có não không vậy? Trong tình thế này mà chỉ mang theo có hai người! Cho dù là muốn thể hiện thành ý thì cũng không thể mạo hiểm như vậy!”

Trác Diệu quan sát cô một lượt, hưng phấn nói: “Người đã đến đông đủ! An Dĩ Phong, mày muốn nói gì thì nói đi!”

An Dĩ Phong ung dung đứng dậy, rót một ly trà, hai tay bưng đến trước bộ mặt hung hăng của hắn: “Trác ca, em vẫn còn trẻ người non dạ không hiểu biết, hôm nay em đến đây kính trà nhận lỗi với anh, anh đại nhân đại lượng, xin đừng chấp em!”

Trác Diệu đỡ lấy ly trà vẫn còn nóng hất vào mặt An Dĩ Phong.

“Mẹ kiếp, mày cầm dao đâm tao, mày nghĩ một ly trà này là xong chuyện à?”

Cô cắn môi, kinh ngạc nhìn An Dĩ Phong. Cô không ngờ Trác Diệu lại bị kích động như vậy, An Dĩ Phong đi giết hắn cũng có nghĩa là hắn tự tìm đến cái chết. Không cần nghĩ cũng biết, không giết được Trác Diệu thì nhất định phải chết, giết được hắn rồi thì nhất định chết không toàn thây.

An Dĩ Phong nắm chặt hai bàn tay, cố nén tức giận, lau nước trên mặt, mỉm cười nói: “Em sai rồi! Hôm đó em uống nhiều quá, nhìn nhầm người… không thì tụi đệ tử của em đã không ngăn em lại. Đại ca, em cũng không làm anh bị thương, còn bị người của anh cho một dao, anh còn muốn thế nào nữa ạ?”

“Nhìn nhầm người? An Dĩ Phong, mày đừng nghĩ tao là thằng ngu, mày kết hợp với con bé cảnh sát này để khử tao, mày tưởng tao không biết à?”

“Anh đùa gì vậy!” An Dĩ Phong gượng cười. “Em cũng là dân xã hội đen, không đời nào đi hợp tác với cảnh sát.”

Nghe đến đó, hắn lấy mấy bức ảnh từ tay bọn đàn em, vứt lên bàn. Nhìn thấy chúng, An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa. Đó là mấy bức ảnh chụp buổi tối hôm An Dĩ Phong bị Tư Đồ Thuần đưa về sở cảnh sát, trong đó có một bức tay hắn vẫn đeo còng lau mặt cho cô, nhìn cô say đắm.

“An Dĩ Phong, mày muốn khử tao thì cũng phải lượng sức mình chứ? Ngay cả đại ca Lôi của mày nhìn tao còn phải khom lưng cúi đầu, mày là cái thá gì chứ!” Ngực hắn nhấp nhô, giọng nói trở nên nhỏ bé khác hoàn toàn với phong cách thường ngày.

“Đại ca, em sai rồi. Hôm nay em đích thân tới đây để tuỳ anh xử lý, anh có thể chém em bao nhiêu nhát cũng được, chém cho đến khi anh hả giận thì thôi. Cô ấy không liên quan gì, em xin anh thả cô ấy ra.”

“Mày chơi gái, được! Mày nịnh nọt nó, được! Nhưng mày đừng có chơi tao!”

Trác Diệu đứng lên, túm lấy tóc cô, da đầu cô đau rát như có kim châm. Cô cắn răng chịu đựng không phản kháng gì.

An Dĩ Phong đứng phắt dậy, hai tên đệ tử của hắn ngăn lại. “Anh Phong, bình tĩnh chút đi.”

“Sao? Đau lòng à?” Trác Diệu lạnh lùng cười đắc ý. Hắn nâng mặt cô lên, cười dâm ô. “Đúng là xinh đẹp thật, dáng người cũng rất nóng bỏng. Mày thích nó như vậy, chắc phải rất ngon, lát nữa tao phải thử xem thế nào…”

Lời nói của Trác Diệu khiến cô buồn nôn. Cô dùng hết sức vùng vẫy, hai tay bất lực trong chiếc còng sắt. Hắn cười bỉ ổi, bàn tay đang đặt trên mặt cô bỗng di chuyển xuống cổ áo, xé áo cô…

Cô không thể chịu đựng được hành động bỉ ổi đó, liền giơ chân đá hắn. Hắn nhanh chóng né người, tức giận giơ tay hướng về phía mặt cô, chưa kịp tát thì đã bị An Dĩ Phong xông đến tóm lấy tay.

“Cái tên họ Trác này, mẹ kiếp, mày không nể mặt ai à?”

An Dĩ Phong tóm chặt lấy tay hắn, kéo mạnh về phía trước, thừa dịp Trác Diệu đang bị mất đà, An Dĩ Phong dùng tay kia giáng một đòn vào mặt hắn. Rắc… lại một tiếng xương gãy…

“Mày!” Trác Diệu lau máu ở khoé miệng, vô cùng giận dữ. “Tao đã định nể mặt anh Lôi tha mạng cho mày, nhưng xem ra mày muốn chết rồi.”

An Dĩ Phong tiến lên trước, mấy tên đệ tử của hắn chạy đến khuyên nhủ: “Anh Phong, xin anh bớt giận, có gì thì bình tĩnh nói…”

Hắn nhìn mấy tay đệ tử, thở một hơi thật sâu, quay người đá mạnh vào chiếc bàn bên cạnh.

“Trác Diệu, tao nói rõ cho mày biết, trong mắt tao mày chỉ là một tên súc sinh, nếu không phải vì đại ca tao giữ thể diện cho Kỳ Dã nhà chúng mày thì mày có mọc thêm mười cái đầu nữa cũng chẳng làm gì được tao! Hôm nay tao đến nhận lỗi với mày, mày tưởng tao sợ mày à? Tao chỉ sợ tao nhỡ tay đánh chết mày, đến lúc về không biết ăn nói như thế nào với đại ca của tao thôi!”

Ấm chén trên mặt bàn rơi loảng xoảng xuống đất. Tiếng vỡ vừa dứt thì đoàn người từ ngoài cửa ùn vào, cả quán rượu bị bao vây kín mít đến mức không còn kẽ hở, mặt ai cũng đằng đằng sát khí, dường như chỉ đợi An Dĩ Phong ra hiệu một cái là họ lập tức xông vào.

Trác Diệu tái xanh mặt, lùi lại một bước. Lũ đàn em của hắn cũng nháo nhác.

Tư Đồ Thuần cũng thấy bớt lo. May là An Dĩ Phong không ngốc, vẫn biết “tiến lễ hậu binh”.

Tình thế lúc này như tên đã lên dây, chỉ cần chạm nhẹ thôi là mũi tên sẽ vụt bay.

Nếu ra tay, cho dù An Dĩ Phong không sao, nhưng hậu quả về sau cũng khó mà lường hết.

Cô ghé người vào hắn nói nhỏ: “Anh đừng xúc động, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì đừng ra tay…”

“Anh biết rồi.”

An Dĩ Phong nhìn tên đệ tử vẫn giữ chặt tay hắn không chịu buông ra, nói: “Tô, đưa cô ấy ra ngoài trước.”

“Vậy anh cẩn thận, em đợi anh…”

Cô vừa lùi lại phía sau vài bước thì nhìn thấy Trác Diệu luồn tay ra sau, một tên đệ tử để khẩu súng vào tay hắn…

Cô giật mình, định đẩy An Dĩ Phong ra nhưng nhớ ra là tay mình đang bị còng sau lưng.

“An Dĩ Phong!” Nhìn thấy Trác Diệu giơ súng lên, kéo cò, cô không kịp nghĩ gì nữa, phản ứng ngay lúc đó là lao về phía trước An Dĩ Phong.

Tiếng súng vang lên, cô chỉ thấy ngực mình đau nhói, mắt tối sầm lại, mở to miệng nhưng không thể thở được.

Trong vài giây ngắn ngủi, cô nghe thấy An Dĩ Phong hoảng hốt gọi tên cô, cảm giác hắn cúi xuống và đỡ cơ thể cô đang ngã xuống, tiếp đó, một loạt tiếng súng như sấm vang…

“Không được!”

Giọng cô chậm dần, cô thở một cách khó khăn và nói: “Em không sao, em có… áo chống đạn…”

Nhưng thật tiếc, đã quá muộn rồi. Trước mặt cô đã là một thi thể đẫm máu…

Cô biết, tất cả đã muộn! Trác Diệu chết rồi thì tai hoạ đẫm máu này vẫn không thể tránh được…

Cô tuyệt vọng ngả vào vòng tay An Dĩ Phong, bây giờ thì cô không còn có cách gì nữa rồi, những việc cô có thể làm cho hắn cô đã làm rồi, có thể đỡ cho hắn thì cũng đã đỡ rồi, hắn sống hay chết thì chỉ có anh cả Lôi mới quyết định được…

An Dĩ Phong bế cô lên, xuyên qua đám người của Kỳ Dã đang đứng ngây ra vì kinh ngạc và nói: “Về báo cáo với Cửu Thúc: Trác Diệu là do An Dĩ Phong giết, muốn báo thù thì cứ đến tìm một mình tao!”

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 20

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here