Home Truyện Ngôn Tình 18+ Nụ Hôn Của Sói – Chap 17

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 17

65
0
Nụ Hôn Của Sói
Nụ Hôn Của Sói

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 17

Hẹn hò

Mới hơn tám giờ, với khuôn mặt trang điểm thật đậm, Tư Đồ Thuần chọn chiếc váy ngắn hở vai màu hồng nhạt gợi cảm, bó sát người làm tôn thêm vòng ngực mềm mại và vòng eo thon thả. Cô không đi tất, chiếc váy ngắn để lộ ra cặp chân dài và đôi guốc cao màu hồng nhạt càng làm cô thêm quyến rũ. Mái tóc xoăn bồng bềnh, vài lọn rủ xuống trước mặt trông rất đáng yêu. Trong chiếc kính râm hiệu Gucci màu tím đậm kiểu dáng mới, sẽ không ai nhìn thấy đôi mắt đang si tình của cô, và cũng không nhận ra cô là ai.

Với cách ăn mặc và trang điểm ấy, ngay cả đến nhân viên phục vụ trong quán ăn Nhật quen thuộc đó cũng không nhận ra cô chính là nữ cảnh sát đoan trang thường ngày.

“Chào chị, xin hỏi chị đặt bàn trước chưa ạ?”

Cô vừa bước vào cửa, nhân viên phục vụ liền đón tiếp niềm nở, ánh mắt liếc nhìn đôi vai trần thơm ngát của cô.

“Phòng 222 còn trống không?”

“Đã có người rồi, hay là em đưa chị xem phòng 322 nhé, phòng đó cũng nhìn ra công viên phía trước mặt.”

“Có người?” Cô nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp: “Có phải là một người đàn ông mặc áo da màu đen không?”

Cô phục vụ hiểu ý, trả lời: “Đúng ạ, anh ấy đợi chị rất lâu rồi, mời đi theo em.”

“Cảm ơn! Tôi biết đường đến đó.”

Bước đến cửa phòng, cô cẩn thận quan sát xung quanh, khi đã chắc chắn là không có ai, cô mới kéo cửa đi vào. Cửa vừa kéo một nửa, hắn liền ào tới, cô giật mình, chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã ôm cô vào trong, mùi đàn ông quen thuộc trên người hắn làm cô thôi không la lên vì giật mình nữa.

Nụ hôn cháy bỏng, cuồng nhiệt, cháy bỏng hơn cả củi khô bén lửa, cuồng nhiệt hơn cả trận cuồng phong. Cô còn chưa kịp hoàn hồn vì bị hắn làm cho giật bắn mình thì đã bị chìm đắm vào một cuộc “mây mưa vần vũ”.

Trong sự phấn khích mạnh mẽ của hắn, cô đầu hàng một cách hạnh phúc, trong vòng tay nồng nàn của hắn, cô mặc sức tận hưởng… Cho đến khi không thể thở nổi, cô mới lưu luyến đẩy An Dĩ Phong ra. Hắn vẫn đang trong trạng thái “hưng phấn”, cô cười mê mẩn, đôi tay mềm mại vuốt ve ngực hắn: “Anh chưa nhìn kỹ đã hôn rồi, không sợ hôn nhầm à?”

Đôi môi hắn di chuyển ra sau tai cô, say đắm hôn lên làn da ấm áp: “Không thể sai được, em có biến thành gì đi nữa thì anh cũng vẫn nhận ra…”

“Thị lực tốt nhỉ!”

“Anh chưa bao giờ nhìn em bằng mắt.”

“Vậy nhìn bằng gì?”

“Cảm giác!”

Hắn bỏ chiếc kính râm của cô xuống, kéo sát eo cô vào người mình. Hắn hít hà mùi hương của cô, trên mặt hiện rõ nụ cười thoả mãn: “Người có thể làm cho con tim anh loạn nhịp, chỉ có thể là em…”

“Thật sao?” Cô ôm lấy bờ vai hắn, khoé miệng cong lên: “Vậy không gặp được em, lẽ nào anh là đồ bỏ đi?”

“Không gặp em, anh chỉ là một cái xác không hồn…”

Những lời nói đường mật của đàn ông là thuốc phiện đối với phụ nữ, biết rõ là có độc, nhưng vẫn không thể bỏ được.

Cô cười, dùng ngón trỏ chỉ vào môi hắn: “Cái miệng này của anh… hại nước hại dân.”

“Vậy nói cho em biết, bây giờ anh đang nghĩ gì?”

“Anh đang nghĩ…” Hắn ôm eo cô và hôn một đường xuôi xuống phía dưới. “Cảnh sát Tư Đồ, sáng nay em lục soát rất kỹ người anh, bây giờ cũng phải “trả lễ” một chút chứ nhỉ!”

“Hạ lưu, vô sỉ…” Hắn làm cô nhột đến rùng mình. Cô cứ ngọ nguậy không yên trong vòng tay hắn, né tránh nụ hôn tham lam của hắn. “Không hiểu sao em lại cứ thích anh thế nhỉ…”

“Chỉ một lát thôi sẽ biết anh đáng ghét thế nào…”

Hắn nghiêng người, ấn cô ngã xuống ghế đệm dưới sàn, giữ chặt cơ thể cô rồi hôn cuồng nhiệt lên bờ vai cô, xuống khuôn ngực trắng ngần đang phập phồng của cô…

Cơ thể mềm mại nồng nàn của cô bị hắn xâm chiếm, hắn cũng không thể kiềm chế bản thân, kéo váy cô xuống, chiếc áo nịt ngực không dây cũng theo đó tuột xuống để lộ ra bầu ngực đầy đặn… Hắn không thể kìm nén, khẽ rên nhẹ một tiếng rồi ngậm lấy đầu nhũ hoa đỏ hồng, xinh đẹp của cô.

“A…” Sự kích thích đặc biệt khiến sống lưng cô cứng lại, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt lý trí. Lần đầu tiên cô bị một người đàn ông hôn như vậy, từng đợt sóng cảm xúc từ nơi tiếp xúc với miệng hắn tiến sâu vào trong lồng ngực, lan ra toàn thân khiến cô không thể nằm yên. “Không được…”

Mặc dù cô hoàn toàn bị hắn làm cho mê hoặc, chính cô cũng khát khao hắn, nhưng cô cố gắng kiềm chế bởi vì đây là nhà hàng, một lát nữa nhân viên phục vụ sẽ đến tiếp bọn họ.

An Dĩ Phong dường như cũng nhận ra được điều này, hắn kéo váy cô lên, lấy lại nhịp thở đều đặn, đỡ cô ngồi dậy.

“Không ngờ khả năng kiềm chế của anh cũng được đấy.” Cô vừa nói vừa nghịch cổ áo hắn.

“Cũng tàm tạm.”

Sự kiềm chế của An Dĩ Phong thực sự rất tốt, ở bất cứ thời điểm nào cũng không đánh mất hoàn toàn lý trí. Có lẽ cũng vì khả năng kiềm chế đó mà hắn mới có thể giữ mình ở một nơi tràn ngập sắc dục và những ham muốn vật chất tầm thường như hộp đêm. Chỉ điểm đó thôi cũng có thể chứng minh hắn là người đàn ông có thể tin tưởng trọn đời – nếu như hắn không gây ra tội ác tày trời, giết người không ghê tay như vậy.

“Lát nữa muốn đi đâu?” Hắn hắng giọng hỏi.

“Tuỳ anh.”

Cô ngồi trong lòng hắn, một tay ôm cổ, một tay luồn vào mái tóc dày của hắn, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc ấy qua từng ngón tay.

Hắn suy nghĩ rất nghiêm túc rồi nói: “Đi khách sạn, có vẻ hơi dung tục.”

“…”

Hình như các đôi tình nhân đều chọn khách sạn, cô cảm thấy cũng không có gì hay ho.

“Hộp đêm… thì náo nhiệt quá!”

“Anh đi đến đâu thì náo nhiệt đến đó!”

Cô vuốt ve khuôn mặt nhẵn nhịn của hắn, cười đến say lòng người.

“Bãi tắm ven biển…” Hắn nhìn một lượt khắp cơ thể cô. “Thế nào?”

“Không…”

Cái thế giới trên trời dưới nước đó, mới nghĩ đến thôi cô đã thấy xấu hổ rồi, quá khêu gợi.

“Ở đó rất lãng mạn, anh đảm bảo là em sẽ không thể quên được.”

“Em không đi đâu!” Cô ngồi trên đùi hắn và từ chối.

“Thuần, phải ngoan ngoãn nghe lời chứ…”

“…”

“Chúng ta không ăn ở đây nữa, lát nữa ra bãi tắm anh sẽ mời em những món ngon hơn…”

Thấy cô gật đầu, An Dĩ Phong liền kéo tay cô chạy ra ngoài. Vừa mở cửa, An Dĩ Phong bỗng kinh ngạc đứng lại. Cô tò mò tiến lên trước một bước, đúng lúc nhìn thấy một người đàn ông cũng đang đứng ngẩn ra vì ngạc nhiên. Người đàn ông đó khoảng năm mươi tuổi, thân hình rắn rỏi đang run lên, hai hàng lông mày nhíu chặt hằn rõ những nếp nhăn, những mạch máu chạy trên trán căng ra như sắp đứt. Đứng đằng sau người đàn ông này là chàng trai trong bộ cảnh phục phẳng phiu, mặt tái mét – Trình Bùi Nhiên.

“Các người…”

Người đàn ông liếc mắt nhìn hành lang dài rồi bước nhanh vào trong. Trình Bùi Nhiên ở phía sau đi theo, vội vàng đóng cửa lại.

Tư Đồ Thuần kéo kéo vạt váy, cắn môi, ấp úng: “Bố!”

Mặt An Dĩ Phong liền biến sắc, buông tay cô ra như có điện giật.

“Bố ở ngoài cửa nghe thấy tiếng con, vẫn nghĩ là mình nghe nhầm, không ngờ…” Giọng Tư Đồ Nhiêu không lớn, nhưng thể hiện rõ sự tức giận, thất vọng và đau lòng.

“Con nhìn con xem…” Ông chỉ lên bộ váy mà cô đang mặc, quát to: “Sao con lại ăn mặc thế này!”

Cô cúi mặt, không trả lời, và cũng không biết trả lời thế nào.

“Cô có biết là con đang làm gì không? Con có biết người đàn ông này là ai không?” Ông chỉ tay vào An Dĩ Phong, từng câu từng chữ từ trong kẽ răng phát ra. “Hắn là tên tội phạm không thể tha thứ, tội của hắn đáng xử bắn một trăm lần!”

Cô quay đầu nhìn hắn, hắn quay người né tránh ánh mắt cô.

“Con biết.” Cô chầm chậm quỳ xuống trước mặt Tư Đồ Nhiêu. “Nhưng con yêu anh ấy, thật lòng yêu anh ấy. Con chưa từng yêu một ai mà bất chấp tất cả như vậy, sau này cũng sẽ không…”

Trình Bùi Nhiên quay người, kéo cửa và chậm rãi đi ra ngoài. Tư Đồ Nhiêu thấy vậy lại càng bi phẫn. Ông giơ bàn tay lên định đánh cô con gái đang quỳ trước mặt mình nhưng tay ông cứ run rẩy giữa không trung, rồi ông kéo tay cô nói: “Đi, về nhà với bố.”

Cô ngoái lại đằng sau, An Dĩ Phong vẫn không nhìn cô, không hiểu sao cô bắt đầu thấy hoang mang, lo sợ, chợt có một dự cảm chẳng lành.

Cô hiểu rằng, nếu bây giờ cô đi thật, sau này An Dĩ Phong sẽ mãi mãi không gặp cô nữa!

“Không, con không đi!”

Cô giằng tay ông ra, vội vã nói rõ lập trường của mình: “Bố, con biết là con không thể lấy anh ấy, con chỉ yêu anh ấy thôi, không được sao? Con sẽ không để bố phải mất mặt đâu. Trước mặt người khác, con có chết cũng sẽ không thừa nhận là có tình cảm với anh ấy, xin bố hãy cho con được gặp anh ấy vào ban đêm, khi đó không ai nhìn thấy và nhận ra con.”

Tư Đồ Nhiêu cố gắng kìm nén cơn tức giận của mình, thấp giọng hỏi: “Con có biết con đang nói gì không?”

“Lần sau hẹn gặp anh ấy nhất định con sẽ thật cẩn thận, chúng con sẽ cố gắng gặp nhau thật ít, bao nhiêu cũng được, cho dù mỗi năm một lần… Bố, con xin bố, con không thể không gặp anh ấy…”

“Con!”

“Con biết con sai rồi.”

Cô thở dài, lau đôi mắt ngấn lệ, quỳ gối ôm chặt chân ông, nói: “Con vẫn còn trẻ, con đường phía trước còn rất dài. Bô cứ coi như đây là tình cảm bồng bột nhất thời của con, có thể con sẽ nhanh chóng chán anh ấy, hoặc là anh ấy không yêu con nữa, đến lúc đó con không oán hận gì cả. Nhưng bây giờ, bố bắt con phải cắt đứt tình cảm này thì con không thể làm được… cho dù có làm được thì con cũng sẽ hối hận suốt đời.”

“Thuần…” Tư Đồ Nhiêu thở dài một hơi, giọng dịu xuống. “Về nhà cùng bố, chúng ta về nhà rồi từ từ nói chuyện.”

“Vậy bố có thể cho con mười phút được không, con muốn nói với anh ấy vài câu.”

Tư Đồ Nhiêu thoáng nhìn An Dĩ Phong im lặng từ bấy đến giờ, bất đắc dĩ gật đầu: “Bố đợi con ngoài xe.”

Vài phút trước căn phòng này vẫn còn rất nóng bỏng, vậy mà giờ đây lạnh ngắt như băng. Tiếng cười của họ đã đi vào dĩ vãng xa xôi.

Tư Đồ Thuần run rẩy đứng lên, tiến về phía An Dĩ Phong, nắm lấy tay hắn, hắn lặng lẽ rút tay ra.

“Giờ thì anh đã hiểu tại sao em lại nói chúng ta không cùng một thế giới.” Hắn cười đau khổ. “Hoá ra… ông ấy là bố em. Tại sao em không nói với anh sớm?”

Cô hiểu ý hắn, hôm bố cô nhậm chức, đúng lúc cô và An Dĩ Phong nhìn lên ti vi. Hôm đó hắn còn nói vài câu rất mỉa mai ông, cho đến giờ cô vẫn nhớ như in trong đầu.

“Nói thì cũng có thay đổi được gì? Anh có thể không yêu em không?”

“Con gái cục trưởng cục cảnh sát cùng tội phạm số một trong giới xã hội đen vụng trộm yêu đương. Em có biết nếu tin này mà truyền ra ngoài thì sẽ kinh thiên động địa thế nào không?”

“Biết.” Cô lặng lẽ nói. “Vì thế em đã tự nói với bản thân mình rằng, người đàn ông này không thể yêu, không thể yêu được… Em đã đấu tranh tư tưởng rồi, nhưng không có tác dụng gì cả.”

“…”

“Anh làm em mê muội!”

“Em nghĩ chuyện của chúng ta có thể giấu được mãi sao? Sớm muộn gì thì cũng bị phát hiện, bố em có thể vì chuyện này mà bị cách chức, đến lúc đó em sẽ làm thế nào?”

Cô dựa vào bờ vai hắn, thở dài yếu ớt: “Đừng hỏi em, em không biết, ngay cả nghĩ đến thôi cũng không dám nghĩ!”

“Nếu bây giờ em nói chia tay, anh cũng sẽ không trách em, anh có thể thông cảm được…”

Cô vội vàng cầm tay hắn. “Anh không cần em nữa sao?”

Hắn quay người nhìn cô, mắt đỏ hoe: “Em muốn anh phải trả lời thế nào? Nói với em là: Anh không muốn em một chút nào, hay là nói: Vì anh muốn tốt cho em!”

“Em hy vọng anh sẽ không nói gì cả. Cho dù có chọn cả hai, cứ để như vậy.” Cô nắm chặt tay hắn, bất lực dựa vào ngực hắn. “An Dĩ Phong, cho đến lúc anh không còn yêu em, thì đừng dối lòng mình mà nói lời chia tay. Nếu thực sự có một ngày anh không còn yêu em nữa, thì càng đừng dối lòng mình mà ở bên em, hãy nói thật cho em biết… Em cũng hy vọng anh sống tốt, sống thật hạnh phúc, để mỗi khi nhớ về anh, em có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh…”

“Thuần!”

Cô lắc đầu trong vòng tay hắn, nói: “Anh nói đi, chúng ta có gì sai? Chúng ta không cần danh phận, không cần hứa hẹn… Chúng ta chỉ cần có thể được gặp nhau, không cần quan tâm đến bất cứ thứ gì, chỉ thế thôi cũng không được sao? Lẽ nào chúng ta phải giấu mình ở nhưng nơi mà không thể nhìn thấy nhau, cứ nhớ nhung, dằn vặt… thì mới là đúng?”

Cô ôm chặt hắn, cố gắng cảm nhận hơi thở và hơi ấm từ cơ thể hắn: “Chúng ta chỉ yêu nhau mà thôi, chúng ta không sai!”

“Không sai!” Hắn vuốt mái tóc cô, khẽ vỗ vai cô, cố gắng nói với cô bằng giọng nhẹ nhõm. “Không có điều luật nào cấm chúng ta yêu nhau cả! Em là cảnh sát, anh là tội phạm, dựa vào khả năng và kinh nghiệm của anh và em, nếu đã muốn yêu nhau vụng trộm, thì chắc chắn là thần không hay quỷ không biết.”

Cô lặng lẽ lau nước mắt, cười và đẩy hắn ra: “Ghét anh! Sao cứ mở miệng ra là nói đến chữ vụng trộm chứ, em chưa chồng, anh chưa vợ, đến với nhau tự nguyện, sao chúng ta phải vụng trộm, giấu giếm ai chứ!”

“Ừ, không phải yêu đương vụng trộm! Chúng ta quang minh chính đại. Tình yêu, chẳng có luật pháp nào cấm được, kể cả Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng không thể cấm được!”

“Mà có cấm đi chăng nữa thì em cũng không nghe. Em chỉ muốn yêu anh, em sẽ dành trọn cuộc đời mình để yêu anh!”

Hắn cười và ôm cô vào lòng: “Kiếp này của anh coi như chết trong vòng tay em rồi!”

“Ai bảo anh bám lấy em trước…” Cô kiễng chân hôn lên môi hắn, nở nụ cười rạng rỡ. “Em phải đi rồi!”

“Ừ! Khi nào có thể thì gọi điện cho anh!”

Bóng dáng xinh đẹp của cô dần biến mất trước mắt hắn. An Dĩ Phong đấm mạnh tay lên tường, máu hắn nhuốm đỏ một mảng trên bức tường trắng tinh.

“Trên đời này có biết bao phụ nữ tốt, tại sao anh lại gặp em chứ…”

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 18

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here