Home Truyện Ngôn Tình 18+ Nụ Hôn Của Sói – Chap 11

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 11

86
0
Nụ Hôn Của Sói
Nụ Hôn Của Sói

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 11

Đối đầu

Xe của họ vừa dừng trước sở cảnh sát, An Dĩ Phong liền nhìn thấy một loạt cảnh sát đang khẩn trương xuất phát để thực hiện nhiệm vụ. Không cần nói cũng biết là vì vụ án gì. Hắn liếc nhìn cô lần cuối, đêm nay cô đẹp hơn bất cứ lúc nào, đẹp đến từng chi tiết. Đối với một cô gái đến đánh son môi cũng không xong như cô nhưng lại trang điểm rất kỳ công như thế kia vì hắn thì làm sao mà hắn có thể không nhớ được chứ!

Hắn nhìn cô rất lâu, không bỏ qua chi tiết nhỏ nào, nhưng cô không nhìn hắn, đến một ánh nhìn chia tay cũng không có, vẫn giữ phong thái lạnh lùng, giống như bức tượng Venus rất đẹp nhưng không có linh hồn. Điều bất thường duy nhất là cô thở mạnh, hơi thở rất nặng nề.

Hắn đẩy cửa xe, cười và nói với cô một câu cuối cùng: “Cảnh sát Tư Đồ, cho dù có bị coi là bằng chứng trước tòa thì anh vẫn phải nói với em rằng: Yêu em, anh không hề hối hận!”

Cô vẫn không nhìn hắn!

Ánh đèn báo hiệu màu đỏ chiếu vào khuôn mặt xanh xao của cô, lúc tỏ lúc mờ. Đôi mắt trong như thuỷ tinh của cô cứ mờ mờ ảo ảo trong không gian tranh tối tranh sáng ấy…

An Dĩ Phong xuống xe, đội cảnh sát đang chuẩn bị xuất phát, vừa nhìn thấy hắn, tất cả đều tỏ ra kinh ngạc, đồng loạt nhìn nhau. Một cảnh sát dáng người cao gầy đi về phía hắn. Tướng mạo của ông ta trông bình thường, nhưng ánh mắt lại rất ôn hòa, nhìn cũng biết ông ta là một người đàn ông không bao giờ biết nổi giận.

Ông ta là Vu Khải, một viên cảnh sát tốt nhất mà An Dĩ Phong từng gặp.

Họ biết nhau từ một năm trước đây, lúc ấy, An Dĩ Phong vẫn còn ở chung với Hàn Trạc Thần. Một tối, Hàn Trạc Thần đột nhiên bảo muốn uống sữa đậu nành ở quán trà Vu Ký, hắn ngại đi mua, An Dĩ Phong liền đi mua giúp hắn. Ai ngờ vừa bước chân vào quán trà thì mấy chục tên cầm dao xông tới, ép hắn vào góc tường. Thật may là cảnh sát đến kịp, nổ súng bắn chết một tên đang cầm dao chĩa vào hắn… Trong cảnh hỗn loạn đó, An Dĩ Phong may mắn chạy thoát thân.

Sau này hắn mới biết, viên cảnh sát xuất hiện kịp thời như vậy không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà quán trà đó là do ông ta mở, bà chủ hiền lành xinh đẹp đó là vợ ông ta. Để tỏ lòng cảm ơn, An Dĩ Phong thường đưa bạn bè đến đó uống trà, tránh để cảnh sát nghi ngờ, chưa bao giờ hắn nhìn thẳng vào ông ta, nhưng bà chủ quán hiền lành rất thân thiện, mỗi lần gặp hắn là lại chủ động bắt chuyện, hỏi han.

Cách đây không lâu, bà chủ quán bị bệnh qua đời, quán trà Vu Ký đóng cửa. Từ đó trở đi An Dĩ Phong cũng không gặp lại viên cảnh sát đó nữa.

Tối nay, tình cờ lại gặp ông ta, thấy ông ta gầy đi rất nhiều, hắn không khỏi bồi hồi.

“Cảnh sát Vu, lâu lắm không gặp!”

Cảnh sát Vu không nói gì, cúi nhìn Tư Đồ Thuần vẫn ngồi trong xe, rồi lại nhìn An Dĩ Phong.

“Tôi đến…” An Dĩ Phong đóng cửa xe lại, đang định nói đến để đầu thú thì một âm thanh gấp gáp chen vào.

“Cảnh sát Vu, tôi nghi ngờ An Dĩ Phong là hung thủ ám sát trong vụ án tối qua, tôi đưa hắn về đây để lấy lời khai…”

Câu nói ấy làm cảnh sát Vu hơi bất ngờ nhìn về phía An Dĩ Phong. An Dĩ Phong càng kinh ngạc hơn. Hắn quay lại nhìn Tư Đồ Thuần đang đóng cửa xe, nếu không phải chỉ có mình cô ở đó thì hắn không tin rằng chính cô nói ra câu ấy.

Cảnh sát Vu khẽ ho một tiếng, nghiêm túc hỏi cô: “Cháu đã ở bên anh ta từ chín giờ đến mười một giờ tối nay à?”

“Vâng! Từ tám giờ cho đến lúc này, cháu không rời anh ta một bước.”

An Dĩ Phong càng không thể tin vào tai mình.

Cho dù cầu vồng có hiện lên cũng không đẹp bằng hình ảnh của cô trong mắt hắn. Dù thế giới có ồn ào hơn thì hắn cũng chỉ nghe thấy câu nói ấy, nó vang dội trong bóng đêm.

Cuối cùng cô cũng đã rũ bỏ những gì mình theo đuổi vì hắn, vứt bỏ nguyên tắc của cô vì hắn…

Nếu như lúc ấy không có bất cứ ánh mắt nào nhìn họ, hắn sẽ xông đến và hôn cô thật điên cuồng!

Cảnh sát Vu không nghi ngờ gì, bình thản nói: “Vậy cháu đưa anh ta vào đi, ở khách sạn Việt Hoa xảy ra án mạng, chú phải đến hiện trường xem sao!”

“Vậy sao?” Tư Đồ Thuần giả vờ không biết, hỏi ông ta. “Nạn nhân là ai?”

“Đại ca của một băng nhóm, nghe đàn em của hắn nói… là do An Dĩ Phong ra tay.”

Cảnh sát Vu nhìn An Dĩ Phong, ánh mắt sắc bén xuyên thấu lòng người: “Coi như anh may mắn, có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm.”

“Đúng vậy, xem ra nhiều thù oán quá cũng không tốt, luôn bị người ta vu oan giá hoạ…”

“Anh nói ít thôi!” Tư Đồ Thuần không cho hắn cơ hội nói thêm gì với cảnh sát Vu, đưa hắn vào phòng thẩm vấn.

“Rầm” một tiếng, cửa đóng lại.

An Dĩ Phong tự giác ngồi xuống, dựa lưng vào ghế, nheo cặp mắt đầy tà khí của mình, cười hớn hở: “Anh thực sự khâm phục tài trí của em. Người bình thường sao có thể nghĩ ra được chuyện như vậy!”

Cô ngồi đối diện hắn, cúi đầu xoa trán, cặp lông mi dài khẽ run rẩy.

“Cứ cho là không có đầu óc thì cũng phải có mắt chứ nhỉ? Với tướng mạo của anh, ham muốn một cô gái nào đó có cần dùng thủ đoạn bỉ ổi không? Ồ, đương nhiên rồi, trừ em!”

Hắn vừa nói, anh mắt vừa liếc nhìn từng góc của phòng thẩm vấn để quan sát xem ngoài máy ghi âm ra thì còn có camera không.

Nếu không có, hắn sẽ hôn cô đến mức không thể thở được, hắn không muốn đợi thêm một phút nào nữa…

“Chúng ta kết thúc ở đây nhé. Lần này coi như là đền đáp lại tình cảm của anh dành cho em, lần sau em tuyệt đối sẽ không nhẹ tay với anh nữa.”

Câu nói của Tư Đồ Thuần khiến cánh tay của hắn đang giơ ra cùng nụ cười trên mặt đột nhiên cứng đờ lại, ngay cả niềm hạnh phúc vừa mới chớm nở cũng bị câu nói ấy làm tan vỡ.

Hắn rút tay lại, nắm chặt hai bàn tay, các khớp xương cứng đờ dưới ánh đèn.

Mắt hắn tối sầm, dần dần mất đi thần sắc.

Ánh mắt họ không còn chạm nhau, không khí giữa họ càng lúc càng nặng nề.

An Dĩ Phong phá vỡ sự yên lặng rất lâu đó, nhẹ nhàng nói với cô: “Thuần, anh biết em rất yêu anh…”

“Em cũng biết vậy!” Cô quay lưng, nói với hắn. “Nhưng em không thể nào nói yêu đương với một hung thủ giết người trên tay dính đầy máu được.”

“Em nghĩ anh muốn giết người sao, anh cũng là vì bất đắc dĩ thôi!”

“Em là cảnh sát, bố em, anh trai em đều là cảnh sát. Khi bắt đầu hiểu chuyện em đã phân biệt được rõ ràng ranh giới giữa người tốt và kẻ xấu rồi! An Dĩ Phong, anh là kẻ xấu, đây là sự thật rất đáng thất vọng…”

Hắn lấy lại bình rĩnh, giọng nhẹ nhàng hơn: “Anh hiểu những mâu thuẫn của em, anh có thể cho em thời gian suy nghĩ.”

“Em suy nghĩ rất kỹ rồi! Em đã đánh mất lý trí và nguyên tắc vì anh, em không thể tiếp tục sai lầm nữa! Em xin anh… hãy để em giống như anh trai em, là một cảnh sát tốt, để em làm những việc mà em nên làm…” Cô ngập ngừng rất lâu mới nói tiếp: “An Dĩ Phong, nếu yêu em, thì xin đừng làm phiền em nữa.”

“Nếu đây là điều em muốn… Được! Anh chấp nhận!”

Hắn nhìn bóng lưng cô, rồi ngước lên nhìn ánh đèn sáng chói, nhớ thật kỹ từng đường nét…

Rời khỏi sở cảnh sát, An Dĩ Phong lái xe trở về hộp đêm. Hắn không muốn về nơi đó chút nào, nhưng đáng tiếc là ngoài thế giới nhơ nhớp, hỗn loạn đó, chẳng còn chỗ nào để cho hắn nghỉ ngơi.

Trong tiếng nhạc DJ xập xình, An Dĩ Phong kéo chiếc ghế lên trước quầy bar, ngồi xuống, gõ tay lên mặt bàn kính: “Pha cho anh cốc rượu, loại mạnh nhất.”

Một lúc sau, một cốc rượu đặc biệt được đặt trước mặt hắn. Bên trong chiếc cốc thuỷ tinh trong suốt là một hỗn hợp, màu đỏ tươi, bên trên là lớp lửa vàng đang nhảy nhót, nhìn đầy mê hoặc giống như một thứ độc dược vậy.

An Dĩ Phong không chút do dự, cầm cốc lên uống liền một hơi. Rượu quả là mạnh, cảm giác như một dòng lửa nóng rực từ cổ họng thiêu đốt cả ruột gan hắn.

“Thêm cốc nữa!” Hắn nói và hỏi thêm: “Đây là rượu gì?”

“Lửa tình.”

Tên hay lắm, hương vị quả như tên gọi.

Rất nhanh, lại một cốc “Lửa tình” nữa được đặt trên bàn. Hắn còn chưa kịp chạm vào thì một bàn tay đã úp lên miệng cốc. Vài giây sau, ngọn lửa trong cốc tắt, bàn tay với những ngón thon dài ấy mới nâng cốc rượu lên. “Rượu này… không phải uống như vậy!” Giọng trầm ấm của hắn vang lên.

An Dĩ Phong không thèm ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn hắn vẻ khó chịu: “Lần sau anh đừng phái lũ rác rưởi đó đến tiếp ứng cho em!”

Hàn Trạc Thần ngồi xuống bên cạnh hắn, thản nhiên châm một điếu thuốc, lạnh lùng nói một câu khiến hắn tức lộn ruột: “Lúc cô ta đi theo chú vào khách sạn, anh ở ngay phía đối diện…”

Hắn ngẩng đầu, nghiến răng nhìn Hàn Trạc Thần. Hàn Trạc Thần phớt lờ cơn tức giận của hắn, nói tiếp: “Anh muốn cho chú thấy rõ cô ta là loại phụ nữ nào!”

An Dĩ Phong hít một hơi, uống cạn cốc rượu trước mặt, cổ họng bị đốt cháy đến mức không còn cảm giác nữa, hắn cố gắng lắm mới nói thành tiếng: “Cảm ơn, nhờ có phúc của anh, em thấy rất rõ.”

“Ờ, vậy thì lần nay chú có thể hết hy vọng rồi chứ?”

An Dĩ Phong gật gật đầu, sau một hồi suy nghĩ, hắn lại lắc lắc đầu…

Hắn thấy rất rõ. Cô yêu hắn! Một nữ cảnh sát yêu một tên tội phạm với đôi tay dính đầy máu, yêu trong sự đấu tranh, yêu trong sự tuyệt vọng…

Vì vậy cô chọn cách từ bỏ. Hắn hiểu, nhưng hắn vẫn chưa hết hy vọng…

Hộp đêm đang náo nhiệt bỗng nhiên im ắng, An Dĩ Phong cũng hướng theo ánh mắt của mọi người. Một đám người không mời mà đến bước vào, mấy tên cao to, lực lưỡng đi vây quanh một người đàn ông.

Người đàn ông đó không thấp, nhưng đứng trong đám cao to cơ bắp kia, trông hắn ta có vẻ nhỏ bé. Tóc hắn nhuộm một màu đỏ quái đản làm cho da hắn trông càng đen hơn, nhìn tướng mạo chỉ muốn đánh cho một trận.

An Dĩ Phong vừa thấy hắn liền không thể chịu được, hắn vò vò mái tóc đen bóng của mình. Sao cứ lúc hắn không muốn giết người là lại có người tìm đến xin chết thế không biết.

Bảo vệ hộp đêm nhìn thấy tên đó, chần chừ một chút, rồi tươi cười tiến lại gần: “Anh Diệu, sao hôm nay lại rảnh rỗi thế! Xin mời vào trong, em sẽ gọi người đến tiếp anh ngay.”

Trác Diệu không coi ai ra gì, hắn đẩy tên bảo vệ chặn đường rồi tiến đến trước mặt An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần.

An Dĩ Phong vờ như không nhìn thấy, quay đầu, chửi thầm một tiếng. Hàn Trạc Thần vỗ vỗ vai hắn, ra hiệu hãy bình tĩnh.

Trong chốc lát, Trác Diệu đã đi đến trước mặt hai người, nhếch mép cười hiểm, lộ rõ hàm răng vàng: “An Dĩ Phong, đừng nói anh em không quan tâm đến mày nhé! Tao có một vụ làm ăn rất ngon…”

An Dĩ Phong gõ gõ lên mặt bàn, chỉ chỉ tay vào chiếc cốc đã hết trước mặt. Bartender hiểu ý, liền đi pha rượu.

Trác Diệu sắc mặt không tốt lắm, ném lên bàn hai bức ảnh: “Tao trả năm mươi vạn, mày giúp tao khử hai tên cảnh sát này, thế nào?”

Hai bức ảnh chụp một nam một nữ, nam chính là cảnh sát Vu, còn nữ lại chính là Tư Đồ Thuần. Tay An Dĩ Phong đặt trên bàn đột nhiên co lại. Sau giây lát xúc động, hắn liền lấy lại bình tĩnh. Hắn ngẩng lên nhìn Trác Diệu rồi cười: “Xin lỗi, tao không phải là sát thủ.”

“Ý mày là sao?” Nụ cười trên mặt Trác Diệu biến mất.

“Việc này mày tìm người khác đi, giết cảnh sát, tạo sợ tuyệt tự tuyệt tôn!”

“Mày!”

Hắn tức giận gạt cốc rượu trước mặt An Dĩ Phong rơi xuống đất vỡ tan.

“Mẹ kiếp, mày định làm bộ làm tịch với tao à?”

An Dĩ Phong nhếch mép cười, hoàn toàn không để ý đến hắn, nói với bartender: “Thêm một cốc nữa.”

Trác Diệu chưa gặp ai coi thường hắn như vậy, nhất là khi có nhiều người thế này. Hắn chỉ tay vào mặt An Dĩ Phong và quát: “Mẹ kiếp! Mày nghĩ mày là ai? Chẳng qua là tao nể mặt anh cả Lôi của mày, coi mày là… chứ không phải vì anh Lôi, mẹ kiếp, trong mắt tao, mày chỉ là một con chó…”

Hắn chưa nói hết câu thì một chiếc ghế đã lia vào cạnh sườn phải của hắn. Vì từng trải qua nhiều cảnh chém giết thảm khốc, hắn phản ứng nhanh nhẹn, nghiêng người tránh được. Nhưng hắn không ngờ, khi chiếc ghế còn chưa kịp rơi xuống đất thì An Dĩ Phong đã bất ngờ giơ chân đạp vào cằm hắn. Động tác nhanh như gió, lực sát thương còn mạnh hơn cả vũ khí. Tiếng xương gãy răng rắc, máu chảy ra từ miệng Trác Diệu cùng với hai chiếc răng vàng bị gãy.

An Dĩ Phong ngồi xuống dưới ghế với ve mặt khinh thường, cười nhạt: “Nếu không phải vì giữ thế diện cho Kỳ Dã, thì mẹ kiếp, tao mày không bằng con chó!!!”

“Mẹ… kiếp…” Trác Diệu chửi không thành tiếng, mỗi lúc hắn mở miệng là máu lại từ kẽ răng chảy ra. Bọn đàn em của hắn định ra tay nhưng đàn em của An Dĩ Phong còn phản ứng nhanh hơn, trong nháy mắt mấy chục tên đã vây quanh, không cho chúng hành động.

Trong tình thế “cung tên sẵn sàng”, không ai đám động đậy, nhưng tên đã lên dây, có thể bay đi bất cứ lúc nào.

An Dĩ Phong bước lên trước một bước, mắt đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn tú giờ đã biến thành một con thú dữ. Tay hắn hướng ra đằng sau nắm lấy con dao của một tên đàn em đứng sau lưng hắn.

Đúng vào thời khắc quan trọng đó, Hàn Trạc Thần đột nhiên tóm lấy tay hắn, ngăn cản hắn và nói với Trác Diệu: “Anh Diệu, An Dĩ Phong hôm nay uống hơi nhiều… Anh đừng chấp nó, đợi nó tỉnh rượu, em sẽ bắt nó đến tìm anh chịu tội!”

Trác Diệu thấy hắn nhún nhường, liền hung hăng trở lại.

“An… Dĩ Phong, việc… hôm nay mày…” Hắn nhổ máu trong miệng ra và nói tiếp: “… nhớ lấy cho tao…”

An Dĩ Phong thấy Trác Diệu rời đi, liền vung tay Hàn Trạc Thần ra. Hắn vừa chạy được hai bước thì bị Hàn Trạc Thần cản lại.

“Anh Thần?”

“Chú điên rồi à?” Giọng Hàn Trạc Thần đầy vẻ tức giận. Hắn là người rất ít khi nổi giận, đặc biệt là đối với An Dĩ Phong.

“Hôm nay em không xử hắn, ngày mai nhất định hắn sẽ không tha cho em!”

Hàn Trạc Thần không trả lời, nắm cổ áo hắn rồi kéo vào nhà vệ sinh, ấn đầu hắn vào vòi nước vặn hết cỡ. Nước lạnh như băng chảy xuống mắt và tai hắn, ước đẫm tóc và quần áo hắn, nước cuốn đi lửa giận làm hắn mất lý trí…

“Chú giết hắn, liệu chú có sống được không?”

Hai tay An Dĩ Phong nắm chặt bồn nước, lặng lẽ nhìn dòng nước đang chảy xiết. Kỳ thực, trong khoảnh khắc hắn giơ chân phải lên đá Trác Diệu, hắn đã lựa chọn kết cục “cùng chết” rồi.

Hắn chưa bao giờ sợ chết. Bởi vì, đối với một tên tội phạm với hàng loạt vụ án giết người như hắn, cái chết chính là sự cứu rỗi. Cả đời hắn chỉ sợ một điều: Sống không có danh dự.

“Liều mạng vì loại người đó có đáng không?”

“Em là đàn ông! Để em chết, có thể! Nhưng để em phải cúi đầu trước tên súc sinh đó, không bao giờ!”

“Chú không muốn sống, được! Vậy còn mạng sống của các anh em thì sao?!”

An Dĩ Phong bỗng đứng thẳng người, đẩy Hàn Trạc Thần ra xa: “Em và Trác Diệu ai sống ai chết là chuyện của em và hắn, không liên quan gì đến anh!”

“Phong?!”

“Anh Thần. Em biết anh và đại ca sợ Kỳ Dã, không muốn đối đầu. Anh yên tâm! Em tuyệt đối sẽ không làm liên luỵ đến anh.”

“An Dĩ Phong!!!” Hàn Trạc Thần vung tay đấm vào má phải hắn, răng hắn bập vào môi, rơm rớm máu. Hắn vẩy vẩy nước trên tóc, lau máu trên khoé miệng, cười khẩy. Hắn ngang ngạnh nói: “Mọi người cam tâm để Kỳ Dã giẫm nát dưới bàn chân, như con chó nịnh hót hắn… còn em không cam tâm!!!! Em thà cùng tên súc sinh đó xuống địa ngục, chứ không muốn uất ức như thế này.”

Nói xong, hắn mở cửa, lao vào bóng đêm bất tận!

[Ngôn Tình Sắc Nặng] Nụ Hôn Của Sói – Chap 12

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here